Rõ ràng bọn họ mới là anh em thân thiết, vậy mà cô lại nghe lời Hứa Gia Thời như vậy.
Trên mặt Trịnh Gia Khang toát lên vẻ giận dữ: “Anh chỉ nhờ em làm mấy chuyện thôi, khó khăn lắm sao? Em có thể từ chối, anh cũng đâu có ép em.”
“Nếu anh thật sự cần sự trợ giúp thì em rất tình nguyện.” Nhưng nếu là nguyên nhân khác, trái tim cô cũng sẽ trở nên băng giá.
Nửa vế sau không nói thành lời nhưng Trịnh Gia Khang cũng tự hiểu được, anh ta nở nụ cười mỉa mai: “Thôi, dù sao bây giờ anh cũng chỉ là dạng ăn nhờ ở đậu thôi, sao dám làm phiền em.”
Hai người kết thúc trong bầu không khí không mấy vui vẻ. Trịnh Gia Khang lại nhốt mình trong phòng ngủ, ngay cả cơm tối cũng không chịu ăn.
“Giá như ngày đó em không cãi nhau với anh ấy thì tốt hơn, anh ấy sẽ không ở đây lâu, nhường nhịn một thời gian rồi cũng hết.”
“Em nói sai rồi.” Hứa Gia Thời sửa lại suy nghĩ của cô: “Em càng bao dung thì anh ta sẽ càng quá đáng, bây giờ chỉ sai vặt thôi, sau này không khác gì ông bà ba mẹ đâu.”
Đối với Trịnh Gia Khang, Đào Ấu Tâm nhỏ tuổi hơn anh ta nên có thể khống chế cô bằng cách sai bảo. Đợi đến khi anh ta dần quen với việc đó thì sẽ vô thức tỏ thái độ như người lớn trong nhà với cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
