Sau năm phút, tiếng chuông reo báo hiệu kết thúc bài thi, thầy cô giám thị lập tức bảo các học sinh dừng bút.
Bài thi nộp cho giáo viên, lúc Châu Triệt Ngôn cất gọn bút và giấy tờ linh tinh thì trước mặt bỗng xuất hiện một hộp thuốc.
Cậu ấy ngước mắt nhìn lên và thấy Đào Ấu Tâm dọc theo hộp thuốc.
“Đây là thuốc cảm, cảm thấy khó chịu có thể uống, hiệu quả lắm đấy.”
Cô gái chân thành tốt bụng, Châu Triệt Ngôn nhìn chằm chằm bàn tay cầm hộp thuốc, những ngón tay ở dưới bàn dần siết chặt.
Kỳ thi tiếp tục trong ba ngày.
Môn học cuối cùng đã kết thúc, mọi người trở về lớp của mình để nghe giáo viên căn dặn lần cuối.
Cuộc hôn nhân của cô chú đã tan vỡ từ lâu, chỉ vì con cái mà họ mới có thể duy trì được tới bây giờ. Tiếc là giấy không thể gói được lửa, Trịnh Gia Khang vẫn nhận ra được sự xa cách của ba mẹ mình. Đôi vợ chồng đẩy trách nhiệm cho nhau và ngày càng thêm ầm ĩ.
Người lớn trong nhà từng khuyên nhủ mấy lần, bây giờ chỉ coi như không thấy thì không phiền, thế là nhân dịp kỳ nghỉ đông này mới đưa đứa con duy nhất của hai người họ tới nơi yên bình là nhà họ Đào.
Ba Đào và mẹ Đào nghe sự việc này cũng rất đau lòng, không chỉ chăm sóc Trịnh Gia Khang chu đáo mà còn nhắc nhở con gái nên dành nhiều thời gian để ra ngoài vui chơi, thư giãn với anh trai.
Đào Ấu Tâm ghi nhớ lời dặn của ba mẹ và tìm mọi cách để dỗ dành anh ra ngoài song Trịnh Gia Khang vẫn quyết tâm chỉ ở nhà. Mỗi ngày ngoại trừ giờ ăn thì gần như lúc nào anh ta cũng ở trong phòng và chơi khối Rubik của mình.
Vào dịp nghỉ lễ hàng năm họ đều tụ tập với nhau, thật ra Đào Ấu Tâm có quan hệ rất tốt với người anh họ này, cô nhớ trước đây anh ta rất vui vẻ, nhưng không biết tại sao bây giờ anh ta lại trở nên như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
