Mặc dù học cùng lớp nhưng bọn họ hiếm khi tiếp xúc với nhau.
“Cậu có thể về phòng học.” Ý ở ngoài lời là tôi không cần cậu đi cùng.
Châu Triệt Ngôn chắp tay đi bên cạnh anh, nhìn không chớp mắt: “Nếu đã đồng ý với cô Văn thì tôi phải chịu trách nhiệm đến cùng.”
Hứa Gia Thời che miệng ho khan, không từ chối nữa.
Khi chuông vào lớp vang lên thì cũng là lúc hai người bước tới trước cửa phòng y tế.
Bác sĩ trong phòng y tế tìm hiểu cặn kẽ tình trạng bệnh của anh và đưa nhiệt kế ra: “Đầu tiên đo nhiệt độ cơ thể trước đã.”
Thời gian chờ đợi vô cùng dài, hai nam sinh ngồi cạnh nhau, sống lưng thẳng tắp.
Bây giờ là giờ học, trong phòng y tế không có ai, xung quanh yên tĩnh và chỉ có tiếng sột soạt của bác sĩ đứng trước tủ kính chuẩn bị thuốc.
Châu Triệt Ngôn hơi liếc sang: “Cậu thấy không khỏe à?”
“Tôi ho thế này còn chưa đủ rõ ràng à?” Cậu vừa ho vừa sốt, tình trạng sức khỏe lúc này đương nhiên không tốt chút nào.
Châu Triệt Ngôn nhìn thoáng qua, ánh mắt tập trung vào chiếc giường bệnh trước mặt rồi tổng kết lại bằng một câu: “Vậy thì chứng tỏ sức khỏe của cậu không tốt.”
Tay phải của Hứa Gia Thời nhẹ nhàng đặt lên cánh tay trái: “Không mặc áo khoác quả thật rất dễ bị cảm.”
Anh đang ám chỉ đến vụ việc ở căn tin.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
