Vừa nói xong, Diệp Trần như một mũi tên rời cung lao đi vun vút, chỉ chớp mắt, yết hầu của tên đứng ngoài cửa đã bị cứa đứt, ba tên còn lại lập tức rút súng nhưng cò còn chưa kịp bóp, Diệp Trần đã tới trước mặt, cứa đứt động mạch chủ của họ.
Máu tươi phụt ra tung tóe, bốn người ngã gục xuống, trước sau chỉ trong tích tắc, địa lao đã hoàn toàn tĩnh lặng. Diệp Trần lộn người, ẩn mình, lần mò đi tìm từng gian phòng.
“Có bán bản đồ xem giáp cốt đang ở đâu không?” Diệp Trần cảm thấy không thể cứ tìm như thế này được bèn vội hỏi Ba Tám, Ba Tám lật tìm một lúc liền gật đầu: “Có có có.”
Nói xong, một chấm nhỏ liền sáng lên trên bản đồ trong đầu cô biểu thị vị trí của giáp cốt, Diệp Trần đi thẳng một mạch tới đó.
Inoue Junichiro có một gian phòng chuyên cất giữ đồ văn vật cổ. Diệp Trần đi tới đâu đánh ngất bảo vệ tới đó, mò được tới tận cửa phòng, lấy chìa khóa trên người của bảo vệ, thử lần lượt từng chiếc, mở được phòng ra thì đóng ngay lại, nhanh chân đi tìm giáp cốt.
Bản đồ hiển thị vị trí nhưng không chỉ đích danh vị trí cụ thể. Diệp Trần phải tìm rất vất vả. Trong lúc Diệp Trần đang tìm giáp cốt, Lục Minh đã tới chỗ của Inoue Junichiro, vừa thấy ông ta liền hỏi ngay: “Vợ tôi đâu?”
“Chớ nóng ruột,” Inoue Junichiro ngồi trên sô pha, cười tủm tỉm, “mời ngồi, chúng ta từ từ uống chén nước, trò chuyện một chút đã.”
“Tôi không có gì để nói với ông.”
Lục Minh lạnh giọng: “Ông đã biểu đạt tương đối rõ ràng điều ông muốn và tôi cũng đã cự tuyệt rất rõ ràng rồi. Ông hãy tìm người khác đi, có thể ông sẽ tìm được một kẻ đồng ý bán nước cầu vinh nhưng đó nhất định không phải tôi.”
Inoue Junichiro im lặng, cúi đầu uống trà rồi thong thả nói: “Tiên sinh biết không, tôi thực sự đánh giá rất cao khí tiết của tiên sinh.”
“Nhưng, là một đối thủ,” Inoue Junichiro ngẩng đầu, gương mặt tươi cười, “thứ khí tiết này khiến cho tôi vô cùng căm giận. Nếu ai cũng nói với chúng tôi như vậy mà không phải lĩnh hậu quả gì thì công việc của chúng tôi sẽ cực kỳ gian nan.”
Lục Minh nhíu mày, Inoue Junichiro quay đầu nói với bọn đàn em: “Mang nó tới đây.”
Người ta mang một cái hộp ra trao tận tay Lục Minh.
Lục Minh mở hộp ra xem thử, bên trong hộp có một chiếc trâm cài dính máu.
Là của Diệp Trần.
Tay Lục Minh căng lên, trái tim không nén nổi run rẩy. Tuy Diệp Trần nói cô không sao, tuy anh cũng tin tưởng năng lực của cô nhưng phàm mọi chuyện trên đời thì luôn có lỡ như.
Lỡ như bọn chúng bỏ thuốc cô thì sao? Lỡ như bọn chúng có cao thủ thì sao? Lỡ như bọn chúng quá đông Diệp Trần không đánh nổi thì sao?
Có quá nhiều lỡ như hiện lên trong đầu Lục Minh, vẻ mặt anh sa sầm, Inoue Junichiro quan sát sắc mặt đối phương, vừa lòng bảo: “Tiên sinh có thể nghĩ lại thử xem, cứ mỗi năm phút đồng hồ, tôi sẽ gửi lại cho cậu một thứ gì đó của thái thái nhà cậu. Giờ là trâm cài tóc, lát nữa… bắt đầu từ ngón tay nhé?”
Vừa hỏi hết câu, Lục Minh đóng sập nắp hộp lại, người của Inoue Junichiro nhanh tay rút súng chỉ thẳng vào Lục Minh.
Inoue Junichiro thản nhiên nói: “Nếu Lục tiên sinh không có bản lãnh như vậy, tại hạ đã chẳng để vào mắt, đã chẳng hết lần này tới lần khác làm phiền tiên sinh.”
“Nói vậy hóa ra là do tôi sai?”
Lục Minh mỉa mai: “Được ông để mắt tới, phải chăng tôi nên cười to một tràng, sung sướng vì được ưu ái?”
“Khoan nói tới ưu ái, tiên sinh xem thử giờ trước đã.” Inoue Junichiro ngẩng đầu nhìn đồng hồ quả lắc, “Ba phút. Còn hai phút nữa. Tôi chuyển giúp tiên sinh ngón áp út của Lục thái thái tới đây nhé?”
Lục Minh im lặng nhìn Inoue Junichiro ngồi cách xa mình.
Inoue Junichiro đã chuẩn bị chu đáo hết sức, thậm chí còn sắp xếp nhiều người ở giữa họ, cho dù Lục Minh muốn bắt cóc ông ta thì cũng rất khó.
Nhưng ông ta đã quá coi thường Lục Minh rồi, tốc độ của Lục Minh đâu chỉ là “võ lâm cao thủ” như Inoue Junichiro nghĩ. Là người có ký ức của Quân Diễn và những kiếp khác, thân thủ của Lục Minh đã vượt xa sức tưởng tượng của người ở thời đại này.
Chẳng qua do chịu giới hạn của hệ thống nên nếu Lục Minh dùng kỹ năng vượt trên thời đại thì sẽ bị khiển trách.
Đến nước này, Lục Minh không còn tâm trí đâu lo lắng chuyện có bị khiển trách hay không nữa, ngay lúc Inoue Junichiro quay người đi về phía sô pha, Lục Minh bất ngờ hành động!
Mọi người chỉ kịp kinh ngạc phát hiện một bóng người lướt qua thì Lục Minh đã xuất hiện ở sau lưng Inoue Junichiro, kề dao lên cổ ông ta rồi.
“Dẫn tôi đi tìm Tống Uyển Thanh.”
Lục Minh ra lệnh đầy cương quyết mặc cho cơ thể đang bị một dòng điện chạy qua, đau muốn run rẩy, la hét.
666 la thất thanh: “Anh làm gì thế! Chủ nhân, anh không đau hay sao! Anh điên rồi à!”
Lục Minh thở dốc khe khẽ, kiểm soát bản thân, chịu đựng hình phạt của hệ thống, bình tĩnh ra lệnh: “Mau lên.”
Inoue Junichiro cười mỉa mai: “Ta không bao giờ chịu để bị uy hiếp, cậu có thực sự dám giết ta không? Lục Minh, cậu có dám giết ta không?”
Nói xong, người của Inoue Junichiro liền nả súng về phía người Lục Minh dẫn tới. Lục Minh nhìn cảnh anh em ngã xuống, máu bắn khắp nơi, nghe thấy kẻ đang bị mình uy hiếp bảo: “Cậu không dám.”
“Giết ta, tổ quốc ta sẽ không bỏ qua cho các người, bọn ta sẽ báo thù tắm máu đất nước của các người!”
Nghe nhắc tới chuyện này, trong lòng Lục Minh lại thấy đau thương.
Anh ta biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, anh đáp: “Tôi không giết ông thì các ông sẽ không làm như vậy ư?”
“Mọi lý do đều chỉ là ngụy biện, ngoài lý do này vẫn còn rất nhiều lý do khác, các ông kiểu gì cũng sẽ tìm ra cớ để giấu diếm, đậy điệm tội ác của mình, phủ nhận tội lỗi đã làm. Inoue, tôi không phải là Hồng Sanh.”
Trái tim Inoue Junichiro thót lại, ông ta linh cảm thấy điều chẳng lành sắp sửa đến. Chỉ trong nháy mắt, dao của Lục Minh đã cắt đứt cuống họng của Inoue Junichiro, ông ta bất ngờ, mắt trợn trừng, Lục Minh điềm nhiên hỏi: “Giết ông rồi đấy, giờ ông làm gì đây?”
Giết hay không giết có thể xoay chuyển được cục diện hiện tại không?
Không thể. Lục Minh biết rõ.
Ngay lúc Inoue Junichiro ú ớ hét lên một tiếng, dãy súng xếp sẵn sàng xung quanh đồng loạt nả đạn!
Lục Minh quát lớn: “Nấp đi!”
Anh ta di chuyển vào một góc kín, kéo một tên Nhật lại làm bia đỡ đạn, tấn công kẻ đang sử dụng súng máy điên cuồng xả súng.
Mấy người Lục Minh mang tới đều là cao thủ, phản ứng rất nhanh, tiếng súng nổ chát chúa khắp phòng, đám người làm công người Trung trong nhà Inoue vội vàng bỏ chạy ra ngoài, đám vệ sĩ Nhật Bản thì rầm rập chạy vào trong.
Sau khi người phe mình đều đã tìm được chỗ nấp an toàn, Lục Minh liền xông lên.
Các chỉ số thể năng đều đã báo động đến giới hạn tối đa nhưng anh ta biết mình không thể gục ngã, anh ta còn phải cứu Diệp Trần, anh ta còn có rất nhiều người phải bảo vệ.
Lục Minh nghiến chặt răng, xử nốt tên cuối cùng. Đám anh em ở hậu phương nổ súng yểm trợ được một phen ngạc nhiên mắt tròn mắt dẹt.
Đây vẫn là người à?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


