Lục Minh vẫn im lặng, Diệp Trần tiếp tục im lặng cùng anh, bất giác, cô nhớ lại chuyện của rất nhiều năm về trước, cái cuộc điện thoại cô gọi cho Cố Gia Nam.
Lúc ấy cô muốn nói gì nhỉ?
À, cô chẳng muốn nói gì cả, chẳng qua cô chỉ muốn nghe giọng nói của Cố Gia Nam.
Bây giờ Lục Minh gọi cho cô để làm gì?
Cô không hiểu nhưng lại không nỡ dập máy. Hai người cùng im lặng một lúc lâu, Diệp Trần chầm chậm lên tiếng: “Em xem quyển thơ anh cho em rồi.”
Nói xong, cô cúi đầu, nhìn tập thơ để trên đầu gối, giọng cô khàn khàn: “Lục Minh à, giọng anh ngâm thơ nghe dễ nghe lắm.”
Được dệt nên từ ánh vàng ánh bạc
Những tấm thảm đen, xanh hay ảo nhạt
Dệt bởi bóng đêm, ánh sáng, hay hoàng hôn
Thì anh nguyện lòng, trải chúng dưới chân em
Nhưng nghèo thay, ước mơ là tất cả những gì anh có
Anh đã trải những giấc mơ dưới chân em đó
Hãy bước nhẹ thôi, vì đó – giấc mơ anh”
*Phỏng theo bản dịch thơ của Cammy. Nguồn:link.
Lục Minh nghe giọng đọc không chút trầm bổng lên xuống nào của cô, nhớ lại buổi sớm hôm ấy, anh đã chọn lựa kỹ càng bài thơ này để đọc cho cô nghe.
Lúc ấy ngoài mặt anh không tỏ vẻ gì, lúc ấy anh cứ cố thể hiện là mình bình tĩnh nhưng thực tế tim đã đập rộn ràng, tai đã ửng đỏ.
Còn hôm nay, đến lượt anh được người ấy đều đều đọc lại cho nghe tập thơ anh tặng, cuối cùng Lục Minh cũng chịu lên tiếng: “Tống Uyển Thanh, rốt cuộc em đang định làm gì?”
“Thượng Hải không an toàn đâu, em phải đi đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


