Diệp Trần không phải người học giỏi lịch sử.
Dựa theo những gì Ba Tám nói thì thời đại này không phải là Dân quốc trong trí nhớ của cô. Dân quốc có Đỗ Nguyệt Sanh, có Từ Chí Ma, có Trương Ấu Nghi, có Trương Bá Câu liều mạng bảo vệ văn vật…
*Đỗ Nguyệt Sanh 杜月笙: trùm xã hội đen hàng đầu ở Thượng Hải những năm đầu thế kỷ XX, là người đóng vai trò quan trọng trong công cuộc kháng Nhật của Trung Quốc nói chung, của phe Tưởng Giới Thạch nói riêng. Từ Chí Ma 徐志摩: nhà thơ, có đóng góp quan trọng cho phong trào thơ mới ở Trung Quốc. Trương Ấu Nghi 张幼仪: người vợ đầu của Từ Chí Ma, nhà giáo dục, đồng quản lý Ngân hàng Trung Quốc, là người sáng lập Quỹ tiết kiệm phụ nữ Thượng Hải. Trương Bá Câu 张伯驹: nhà dân chủ yêu nước, nhà sưu tập cổ vật, họa sĩ, học giả, nhà nghiên cứu kinh kịch, có công lớn trong những ngày đầu thành lập Bảo tàng Cố cung, từng bị chính quyền Tưởng bắt cóc vì những văn vật ông sưu tầm được.
Còn ở đây, những con người đó đều không có. Thế nhưng, thế giới này lại giống như có một mối tương quan với thế giới của cô, tất cả những sự kiện lớn đều lần lượt xảy ra theo đúng như trong lịch sử, ví dụ nhưsự biến Đông Bắc,hội chiến Tùng Hỗ, mất nước, chiến tranh.
Diệp Trần không đọc tiểu thuyết cận đại, không xem lịch sử cận đại, bởi vì mỗi lần đụng tới giai đoạn này cô lại cảm thấy vô cùng thảm thiết, đau khổ, nhục nhã, rùng mình. Nhưng vào giờ khắc này, khi Hồng Sanh nhắc tới chuyện này, Diệp Trần bỗng chợt ngộ ra, lịch sử đang tới, trái tim cô bình tĩnh tới lạ kỳ.
Cô quay đầu nhìn Hồng Sanh: “Hồng gia, nếu Thượng Hải cũng sa lầy thì ông sẽ làm gì?”
Thái độ của Diệp Trần khiến Hồng Sanh bất ngờ: “Cô không định rời đi sao?”
“Nước nhà ở đây, tôi có thể đi đâu?”
Diệp Trần nhìn những quán hàng nhỏ bày bán ven đường, những chiếc xe kéo vội vã chạy ngang, những đứa trẻ bán báo dạo lang thang rồi nói: “Hồng gia, tôi không giống ông. Với ông, mạng sống rất quan trọng, chuyện này cũng rất bình thường, đại đa số mọi người đều nghĩ như thế. Nhưng với tôi, cái chết chẳng qua chỉ là để bắt đầu một cuộc đời mới, đem mạng tôi đổi một mạng cũng đáng, đổi được càng nhiều mạng thì càng lời.”
Cô chết, chẳng qua là bắt đầu tới thế giới tiếp theo còn người ở thế giới này chết thì không được như vậy.
Hồng Sanh nghe xong, hàng mày cau chặt, ông im lặng.
Lục Minh không tới trường mà bận đi tới các buổi đấu giá. Trong khoảng thời gian này, anh đã mua lại được rất nhiều văn vật, lặng lẽ cất trữ trong nhà, mua nhà ở Hương Cảng, cho người sang đó mở cửa hàng làm ăn. Thua thiệt chút cũng không sao, quan trọng là mở đường chuẩn bị cho sau này. Dựa theo các mốc thời gian 666 cung cấp, sau khi Đông Bắc sa lầy, mấy tháng sau, Thượng Hải cũng sẽ bắt đầu chiến tranh, bị ép phải kí kết “Hiệp định ngừng chiến Tùng Hỗ”, tối đa không quá một năm, chiến tranh sẽ bùng nổ trên toàn quốc, trước thời điểm này, anh phải đưa bằng được văn vật sơ tán tới nơi an toàn.
Ngoại trừ Hương Cảng, anh thực sự không nghĩ ra nơi nào khác.
Đi dạo một vòng trong hội chợ đấu giá, Lục Minh quay về đón Diệp Trần, đứng chờ sẵn trước cửa nhìn quanh, chờ cô đi ra.
Anh đứng trước cửa trông rất hút mắt, cô bạn học chọc chọc người Diệp Trần, hỏi khẽ: “Tống Uyển Thanh, người ấy nhà cậu lại tới đón cậu nữa kìa.”
Diệp Trần quay đầu nhìn theo, người thanh niên đứng tựa người trên hành lang, bóng dáng tuấn tú, cao ráo, sơ mi trắng, gi-lê kẻ sọc ô vuông, áo khoác vắt gọn gàng trên tay, trông rất công tử.
Diệp Trần mím môi chờ tới giờ tan học, đi cùng các bạn tốp năm tốp ba ra về. Lục Minh vui vẻ đi tới, hai tay đút túi quần, cười bảo: “Hôm nay…”
“Hôm nay em hẹn bạn đi chơi rồi.”
Diệp Trần liếc nhìn cô bạn đi bên cạnh, nụ cười của Lục Minh cứng lại, Diệp Trần khẽ hỏi: “Được không?”
“Được.” Lục Minh đáp, “Tất nhiên là được, để tôi đưa hai người đi nhé?”
“Không cần đâu.” Cô gái đứng bên kéo người Diệp Trần sát lại, cười bảo, “Chúng em đi dạo cùng nhau, ngồi xe chẳng thú vị gì cả!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
