Nghe xong câu trả lời của Lục Minh, tim Diệp Trần đập nhanh hơn một chút. Cô cúi đầu đi lên trước, sóng vai cùng Lục Minh, Lục Minh đưa tay nắm lấy tay Diệp Trần.
“Tôi đã suy nghĩ suốt một tối,” Lục Minh cúi đầu nắm tay Diệp Trần, lòng hơi căng thẳng, “chúng ta…”
“Bạn học Tống!”
Còn chưa kịp nói, Hồng Sanh đã chạy vội đến từ phía sau, gọi Diệp Trần lại. Diệp Trần và Lục Minh đồng thời quay đầu. Lục Minh nhíu mày. Hồng Sanh đi tới gần Diệp Trần, đặt lá thư vào tay cô, hòa nhã nói: “Thư em đánh rơi ở chỗ tôi.”
“Hồng gia,” Lục Minh âm thầm tách Diệp Trần ra xa Hồng Sanh, nghiêm mặt hỏi, “ngài đây là?”
“À, tôi dạy học ở đây.” Hồng Sanh chỉ vào tòa nhà dạy học ở sau lưng, bổ sung thêm một câu, “Là thầy giáo dạy Quốc văn của cô Tống.”
Lục Minh sững ra, ngạc nhiên hỏi: “Sao ngài lại có hứng thú làm thầy giáo vậy?”
“Ồ,” Hồng Sanh lạnh nhạt nhìn xuống đôi bàn tay hai người đang nắm nhau, đáp rất tự nhiên, “là thú vui cuộc sống.”
Đáp xong, Hồng Sanh liền đi luôn. Lục Minh cau mày nhìn sang Tống Uyển Thanh đứng bên.
Hôm nay anh ta mới để ý, thực ra Tống Uyển Thanh rất xinh đẹp.
Bỏ qua cảm giác đáng yêu chủ quan của cá nhân anh ta, bản thân Tống Uyển Thanh cũng rất thanh tú, mày liễu, mắt hạnh, mặt trái xoan, lông mì vừa dài vừa dầy, đôi môi biết cười, cười lên ngọt như kẹo, khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Lục Minh bất giác có cảm giác nguy hiểm. Anh ta bỗng ý thức được một chuyện, Tống Uyển Thanh gả cho anh ta là vì mai mối, nói vậy, cô ấy có thực sự thích mình không?
Lục Minh là người chu đáo, trước lúc ăn bất kỳ món gì đều cẩn thận thử trước độ nóng cho cô, lúc ăn tôm thì bóc vỏ, lấy sạch chỉ đen rồi mới đưa cho cô, lúc ăn cua thì giúp bóc vỏ, lấy gạch và thịt cua giúp cô.
Tay Lục Minh rất đẹp, trông như một miếng ngọc trắng được điêu khắc, mài dũa cẩn thận, Diệp Trần say sưa nhìn anh ta làm từng thao tác nhỏ, vừa ăn vừa ngắm, có cảm giác như đang ở trên thiên đường, cuộc đời không còn đòi hỏi gì hơn.
Cô nói lại lời này cho Ba Tám nghe. Ba Tám căng thẳng hỏi: “Gần đây trong siêu thị mới có bày bán thuốc chống trầm cảm, cô có cần không?”
Diệp Trần: “…”
“Cái cảm giác cuộc đời đã không còn gì luyến tiếc này rất nguy hiểm đấy, rất giống dấu hiệu của bệnh trầm cảm, hay là làm một đợt điều trị xem sao?”
“Cảm ơn mẹ nhà anh.”
Diệp Trần ngồi ăn thả phanh, không cần đếm điếc gì hết, thấy ngon miệng là cứ thế ăn mãi, ăn tới mức gần như không đứng thẳng nổi nữa.
Lục Minh dùng bữa với cô mấy lần đã phát hiện ra cái thói này nên trong lúc ăn luôn chú ý để mắt tới cô, thấy cô ăn đã hòm hòm rồi là phải can ngay: “Đừng ăn nữa, cô no rồi đấy.”
Diệp Trần lắc đầu nguầy nguậy: “Chưa đâu, em vẫn còn ăn được nữa.”
“Đừng ăn nữa…”
“Em thực sự chưa no.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


