Lão nhân tán đi Huyền Vũ đồ đằng, lại thấy đồ đằng văn trên cánh tay biến đổi, hóa thành kiếm văn của Canh Kim Kiếm Khí bám trên bàn tay, nhẹ nhàng cắt một cái mà ngọc thạch bị cắt đi một mảng lớn như đậu phụ vậy. Lão cười hỏi:
– Còn có thể như vậy nữa. Ngươi đã hiểu chưa?
Chung Nhạc hít vào một hơi thật sâu, nói:
– Đệ tử đã hiểu! Cảm ơn tiền bối đã chỉ bảo!
Lão nhân đứng dậy bước đi, còn nói:
– Không cần cảm ơn, chỉ điểm ngươi chỉ là thuận tay, dẫu sao ta và ngươi cũng có chút duyên phận…
– Lão già này, lợi hại đấy.
Chung Nhạc nhìn bóng ông ta đi xa dần, đột nhiên trong thức hải vang lên giọng nói của Tân Hỏa. Chung Nhạc vui vẻ:
– Tân Hỏa, ngươi rút cuộc đã tỉnh!
Tân Hỏa nhảy ra khỏi mi tâm của hắn:
Chung Nhạc giật mình, thất thanh nói:
– Ý ngươi là ông ấy là môn chủ đương thời của Kiếm Môn? Môn chủ Kiếm Môn dạy ta điêu khắc?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


