Đại Nhật Kim Ô linh có chứa huyền cơ khó mà lĩnh ngộ được, nhưng giờ có một con đường khiến hắn dùng cách thức khác để tu hành, tìm hiểu nhanh hơn, kỹ càng hơn, cũng dễ nắm bắt được đạo lý của nó.
Lúc này Chung Nhạc ngồi tĩnh tâm trong ngọc lâm, minh tưởng một lúc lâu, rồi mới bắt đầu tạo hình Đại Nhật đồ đằng. Đại Nhật đồ đằng có ba mươi sáu đồ đằng văn đa dạng, khó mà lĩnh ngộ được. Nhưng từ khi hắn bắt đầu điêu khắc, những tinh diệu từ ba mươi sáu đồ đằng văn này dần dần xuất hiện trong đầu hắn, cứ tự nhiên mà lĩnh ngộ như vậy.
Tinh thần lực chảy xuôi theo mũi kiếm. Mỗi một đạo đồ đằng văn lưu chuyển như đang viết ra những lời hay ý đẹp. Một lúc sau, Chung Nhạc khắc ra một bức tượng ngọc mặt trời.
Bức tượng này khác hoàn toàn với mặt trời sáng rực mà người bình thường nhìn thấy. Mặt trời mà người bình thường nhìn là một mặt trời chói chang. Còn mặt trời hắn khắc ra lại không mượt mà như vậy, mà khắp bề mặt là những đồ đằng văn hình ngọn lửa, bao phủ với các loại Đại Nhật đồ đằng.
– Thì ra câu Mặt trời mọc biển Đông mà cổ nhân nói chính là ý này…
Hắn còn tưởng câu nói ấy là cổ nhân ý nói rằng mặt trời mọc lên từ trong biển. Bởi hắn từng nhìn thấy mặt trời, biết nó không dâng lên từ trong biển, mặt trời to lớn khôn cùng, hành tinh mà bọn họ sinh sống chỉ là một hạt cát nhỏ bé so với mặt trời, huống chi là biển! Không ngờ rằng ý cổ nhân là mặt trời mọc lên từ thức hải.
Thức hải là tinh thần lực, mà mặt trời là do tinh thần lực biến thành. Lời giải thích này rất có lý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
