Trong núi lửa, đám cường giả Yêu tộc như Cô Hồng Tử, Lãng Thanh Vân đều ngơ ngác nhìn bộ truyền tống trận kia. Lúc này núi lửa đã khôi phục, trong chớp mắt ấy, đám cường giả Yêu tộc cảm nhận được một lực hút vô cùng khủng khiếp rút sạch toàn bộ năng lượng trong vòng một ngàn dặm của núi lửa. Mà đại trận kia vừa chuyển động đã đốt hết nguồn năng lượng khủng khiếp như vậy.
– Kho báu của thần viễn cổ tự bay đi?
Trên dưới trăm vị cường giả thất hồn lạc phách, có người đột nhiên cười ha hả, cười tới mắt đổ máu, cười còn khó nghe hơn cả khóc:
– Yêu tộc ta mất bao nhiêu năm, khiến bao nhiêu cường giả chết, không ngờ lại là công dã tràng, công dã tràng!
Lưu Hoàng đảo chủ và Cẩm Tú đảo chủ cũng mặt mày sa sầm, tay chân run rẩy, dường như chẳng biết làm sao. Bởi bọn họ không ngờ rằng chuyện này sẽ xảy ra.
Vì kho báu này, Yêu tộc đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian, vô số nhân vật hùng mạnh dùng cả đời, thậm chí là cả tính mạng đều chỉ vì tòa kho báu này, ấy vậy mà không ngờ kho báu ấy lại tự mình “bay” đi.
Một luồng không khí buồn bã lan tràn ra khắp trong Yêu tộc, không ai ngờ tình hình này lại xuất hiện. Công sức của vô số đời Yêu tộc đã biến thành công dã tràng.
Bỗng có một cường giả kêu lên:
– Không xong rồi, bốn cái tên Kiếm Môn kia đã phong tỏa miệng núi lửa!
– Xông ra!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)