Lưu Hoàng đảo chủ Yên Vân Sinh vội hỏi.
– Không có gì đâu! Có lẽ là do ta bị thương nặng quá, hoa mắt, nhìn thấy ảo giác thôi.
Tú Thiên Thần cười lắc đầu, nói:
– Sao có thể có kẻ nào lợi hại tới mức ra vào phong cấm sát trận như chốn không người được? Nhất định là ta…. Ô?
Y ngạc nhiên thốt lên một tiếng, dường như lại thấy bóng người kia. Y vội dụi mắt rồi nhìn kĩ lại, lại thấy bóng người ấy biến mất rồi.
“Nếu thật sự có người vào sát trận thì viêm long sẽ xuất hiện thêm nhiều nữa. Mà giờ số lượng viêm long không tăng lên, chứng tỏ không ai tiến vào sát trận cả.”
Vị thủ lĩnh Yêu tộc này lòng bất an: “Hơn nữa cũng chẳng có ai có thể hành động thoải mái trong phong cấm sát trận này. Thương thế của ta quả nhiên là nặng quá rồi, cứ xuất hiện ảo giác mãi…. Trời ơi, ta lại thấy bóng người kia! Ảo giác, chắc chắn là ảo giác rồi!”
Chung Nhạc xuyên qua hơn một trăm tòa sát trận, cuối cùng cũng đi qua phong cấm sát trận tầng thứ tám, bước vào tầng thứ chín.
– Trận pháp tầng thứ chín này là trận pháp không gian do ta bố trí.
Tân Hỏa dương dương đắc ý:
– Trận pháp mà kích hoạt, là một trăm lẻ tám tòa trận pháp không gian liên tục vận chuyển, thay đổi, làm cho người nào mà bước vào vĩnh viễn không thể thoát được khỏi không gian này, đừng mong đi ra, cũng đừng hòng quay về, chỉ có thể chết đói hoặc chết già ở đây. Không chỉ như vậy, ta trong mỗi một trận pháp ta còn bày ba sát trận, ba sát trận này mà bị kích hoạt thì thủ lĩnh cũng sẽ bị giết ngay. Ồ, kỳ nhỉ…
Chung Nhạc nghe vậy thì căng thẳng, vội hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



