– Chỉ được chọn một món bảo vật, lại còn không được là thần binh?
Chung Nhạc nửa cười nửa không:
– Tông chủ, chư vị trưởng lão, tiền bối, mọi người biết thân phận của ta, cũng biết địa vị của ta ở Kiếm Môn và yêu tộc. Nếu vãn bối nói cần bảo vật, không cần nói nhiều, chỉ riêng Kiếm Môn cũng sẽ cung cấp “Thập Hung Binh” cho ta chọn! Hơn nữa ta còn là quan môn đệ tử của Sư Bất Dịch, muốn bảo bối gì của yêu tộc thì cũng chỉ cần một câu.
Hắn bốc phét rất nhiệt tình, dù sao ở đây cũng chẳng có cường giả của Kiếm Môn và yêu tộc, dù là tông chủ hay trưởng lão Ngao thị thì cũng không ai biết rõ về hắn. Cho dù hắn có nói khoác lên trời cũng chẳng ai vạch trần được. Hắn cười:
– Nhưng ta đến Thập Hung Binh cũng không cần, bảo bối của Sư Bất Dịch ta cũng chẳng lấy nửa món. Chư vị tiền bối biết vì sao không? Không phải ta thanh cao, mà là không thèm. Chư vị tiền bối hãy nhìn đây!
Chung Nhạc mỉm cười:
– Các vị tiền bối, trong Vạn Bảo Các chắc hẳn có bảo vật còn quý hơn thanh Liêu Nhận này của vãn bối chứ?
Lão tông chủ và các vị trưởng lão Ngao thị nhìn Liêu Nhận, nụ cười cứng đờ lại. Thanh Liêu Nhận này của Chung Nhạc được tạo nên từ hai đoạn thần cốt, tuy chỉ là hồn binh của Khai Luân Cảnh nhưng thần cốt lại là nguyên liệu thần cấp!
Họ vốn định tùy tiện dùng một món bảo bối không quan trọng để ra vẻ tốt bụng với Chung Nhạc, khiến hắn bán mạng cho mình. Nhưng giờ xem ra hắn không hề dễ mua chuộc rồi.
Trong Vạn Bảo Các của long tộc, bảo bối cấp Thập Hung Binh cũng có nhưng không nhiều. Dù sao thì ít nhất cũng phải có thực lực cấp cự phách mới luyện chế được hồn binh cấp bậc Thập Hung Binh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
