– Tông chủ của Ngao thị? Không phải đi trấn áp Sa Kỳ Sơ sao? Về từ bao giờ vậy?
Giao Thanh Đồ chấn kinh, nhìn Chung Nhạc đi vào trung tâm quyền lực của Long thành, lẩm bẩm:
– Tông chủ Ngao thị đích thân triệu kiến hắn? Tông chủ Ngao thị cũng ngu ngốc vậy sao? Lẽ nào không nhìn ra còn rất nhiều điều chưa xác định được việc liệu Long Nhạc có trở thành lãnh chủ thống trị Đông Hoang hay không?
Hắn không thể tin nổi, rõ ràng tông chủ Ngao thị sẽ không phải loại ngu ngốc như vậy, nếu không cũng chẳng thể trở thành tông chủ của Ngao thị.
Điều này cũng có nghĩa là Ngao thị rất coi trọng Chung Nhạc, thậm chí không tiếc đắc tội với tứ đại thị tộc còn lại!
– Vậy, Ngao thị dựa vào cái gì mà cho rằng Long Nhạc có thể đứng dậy và thống trị được Đông Hoang, lãnh địa của yêu tộc đó?
Giao Thanh Đồ nhíu mày suy nghĩ, thấp giọng nói:
– Chỉ dựa vào việc Long Nhạc đã có chỗ đứng ở Đông Hoang, việc này không đủ để một vị tông chủ có suy nghĩ như vậy. Chắc chắn tên Long Nhạc này không đơn giản như bề ngoài. Ta rất mong đợi trận chiến với hắn!
Long Nhạc bước vào tòa Long Cung, nhìn quanh thì thấy Long Cung đã bị cường giả Côn Bằng tộc phá hoại. Không ít cung điện sụp đổ, những cây cột đồng, dầm gỗ ngang khổng lồ rơi đổ ngả nghiêng, còn có đất từ trên rơi xuống đè nát một mảng cung điện.
Không ít long tộc đang bay qua bay lại vận chuyển gạch vụn chuẩn bị tu sửa cung điện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
