Thần nhân đầu rồng trở lại Long thành, biến thành một con cự long cuộn mình, uy phong lẫm liệt, trấn thủ tòa thành dưới đáy biển này.
Vốn dĩ tổ tinh long tộc không hồi tỉnh, Long thành bị cường giả Côn Bằng tộc tập kích, long tộc tế tự đánh thức hắn, lúc này đại loạn còn chưa lắng xuống, tổ linh vì thế cũng không chìm vào giấc ngủ mà vẫn tỉnh táo chấn nhiếp tứ phương đề phòng ngoại địch xâm nhập.
Chung Nhạc đứng trên nơi cao nhất của Lục Phủ Ti, đánh giá xung quanh, thấy Long thành vô cùng hỗn loạn. Long tộc và hải tộc đều hoảng hốt, tập trung lại khởi động các tòa trận pháp thủ thành.
Long tộc từ rất lâu rồi không gặp công kích như thế này. Tuy gần như giết được Côn Bằng, nhưng sự tự tin của long tộc cũng bị đả kích không nhẹ. Dù sao cũng là bị ngoại địch suýt chút nữa đánh vào Long Cung, trung tâm của thánh thành, thậm chí còn bị đoạt mấy bảo vật.
Việc này tạo nên đả kích lớn thế nào tới long tộc, không cần nghĩ cũng biết!
- Vậy thì ngươi nhầm rồi. Cường giả Côn Bằng tộc vừa rồi tuy liều chết bỏ chạy thành công, nhưng bị kiếm khí làm cho trọng thương, có sống được hay không còn chưa biết.
Trong thức hải Chung Nhạc, Tân Hỏa lắc đầu:
- Thánh khí của Ngao thị không phải dễ đỡ vậy đâu. Huống hồ còn là tổ linh của Ngao thị đích thân ra tay? Tên cường giả Côn Bằng tộc kia e là không sống được bao lâu nữa. Uy lực của Bàn Long Kiếm đã xâm nhập nhục thân của hắn, càng lâu thì nhục thân của hắn càng suy tàn. Nguyên thần cũng bị tấn công, không ngừng vỡ vụn. Ngươi ngẩng đầu lên nhìn xem, một nửa còn lại của Côn Bằng ở đâu?
Chung Nhạc vội mở thần nhãn ngẩng lên nhìn. Một nửa nhục thân của cường giả Côn Bằng bị rơi xuống, theo lý là phải nổi trên mặt biển, thân hình hàng nghìn dặm như vậy rất dễ thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)