- Lão gia đánh họ một trận như vậy liệu có chuyện gì xảy ra không?
Thanh Hà đi theo bên cạnh Chung Nhạc, chân cao chân thấp trong lòng thấp thỏm không yên, thấp giọng nói:
- Dù gì đó cũng là tinh nhuệ của long tộc, hơn nữa huyết thống khá cao, nhỡ trưởng bối họ biết…
- Ta là khách của long tộc, hơn nữa còn là khách quý, không phải tới đây để bị sỉ nhục!
Chung Nhạc hai tay chắp sau lưng, nhàn nhã nói:
- Ngươi không phải lo lắng. Ngao thị tộc chắc chắn sẽ không để ta phải chịu chút tổn hại nào. Cho dù họ có nói cho trưởng bối Ngọc thị, Giao thị thì cũng không động được tới ta nửa ngón tay! Dù sao ta cũng liên quan tới việc long tộc có thể lên lục địa được hay không.
Thanh Hà lưỡng lự một chút, nghiến răng nói:
- Thanh Hà, ngươi lớn hơn ta, ngươi nói xem ta nên tự xử thế nào?
Thanh Hà khựng người, nghĩ tới hoàn cảnh của Chung Nhạc, lúc này mới hiểu tại sao Chung Nhạc vừa làm lãnh chủ Đông Hoang vừa quan hệ qua lại với long tộc. Nàng có thể nhận ra, e rằng địa vị của vị lão gia long tộc này của mình ở long tộc cũng không hề cao, lại bị bài xích đàn áp, vì thế muốn tới Đông Hoang tìm một nơi để mình có thể phát triển.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
