Chung Nhạc chú ý tới biểu hiện của cả bốn người. Tuy họ có chấn kinh nhưng nhìn kỹ sẽ thấy mỗi người khác nhau. Quân Tư Tà thì vẻ ta đã biết chắc chắn có kẻ phản bội Kiếm Môn mà, hơn nữa còn là một trong ba người các ngươi.
Nét mặt của Lôi Hồng là bình thường nhất, là phản ứng bình thường nên có khi nghe thấy tin này, vô cùng chấn động, rồi bạo nộ, dồn dập hỏi rốt cuộc hắn là ai, Thủy trưởng lão có nghi ngờ ai không, vân vân.
Phong Vô Kỵ thì như suy nghĩ, khí tức hơi loạn, rõ ràng tâm linh chấn động nhưng tu vi tâm cảnh cực cao, không hoài nghi đoán mò như Lôi Hồng.
Còn Phương Kiếm Các chấn kinh một chút rồi trở lại bình thường, không nói câu nào.
- Ta không biết nhiều về Phong Vô Kỵ, nhưng đã là Phong thị, môn chủ và Phong Sấu Trúc trưởng lão chắc chắn rất hiểu về hắn. Nếu hắn là phản đồ hoặc là Hiếu Mang thần tộc thì chắc chắn không qua mắt được môn chủ và Phong trưởng lão chứ? Ngược lại, hắn lại ít khả nghi nhất.
- Còn Lôi Hồng, biểu hiện của hắn là bình thường nhất, nhìn thì có vẻ hắn là ít khả năng là phản đồ hoặc Hiếu Mang thần tộc nhất. Nhưng mà…
Chung Nhạc nhớ lại việc mình bị Ngạc Long ám toán, rơi xuống Ma Hồn cấm khu. Sau khi Ngạc Long ám toán hắn thì cũng bị diệt khẩu, mà Ngạc Long là tọa kỵ của Lôi Hồng, luôn nói ám toán Chung Nhạc là vì báo ơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)