- Khoảng cách quá lớn!
Chung Nhạc sắc mặt nặng nề, trong tình huống này hắn cũng không biết phải làm thế nào. Về cơ bản hắn đã dùng hết bản lĩnh rồi, nhưng vẫn không thể thoát được khỏi tầm tay của vị Hiếu Mang thần tộc này. Dù gì cũng là cách hai cảnh giới, chênh lệch thực lực quá lớn, căn bản không phải cứ cố gắng là được.
- Có người tới!
Trong thức hải, Tân Hỏa đột nhiên lên tiếng.
Chung Nhạc giật mình, suýt nữa đã bị bàn tay kia tóm được:
- Có người? Ý ngươi nói là người?
Tân Hỏa gật đầu:
- Đúng là con người.
Chung Nhạc nhíu mày, giờ có người tới dãy Liên Vân Sơn càng khiến hắn có dự cảm không hay. Lúc này, mấy người Phong Sấu Trúc và Điền Diên Tông đều đã về Kiếm Môn, còn ai tới đây?
Chung Nhạc vừa nghĩ tới đây thì nghe một tiếng long ngâm vang vọng quần sơn, rồi từ trong biển tuyết mênh mông xuất hiện một đại vật khổng lồ di chuyển, tạo nên trên nền tuyết những dấu chân khổng lồ.
Đó là một con rùa già to bằng cả ngọn núi, trên lưng cõng một đạo kiếm quang chói lòa, còn đỉnh đầu rùa là một nam tử mặc bạch y trắng tựa tuyết.
- Phương Kiếm Các…
Khóe mắt Chung Nhạc giật giật, bạch y nam tử kia chính là một trong tứ đại cao thủ Kiếm Môn, Kim Diệu linh thể, Phương Kiếm Các.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
