Đám Luyện Khí Sĩ Nhân Tộc trên thuyền nhất thời trầm mặc. Đoạn hành trình này, bởi vì trên thuyền có cái miệng nát Lôi Đằng này, cho nên mọi người đều chuyện trò vui vẻ. Nhưng hiện tại cho dù là Lôi Đằng bình thường rất nhiều chuyện, lúc này cũng trầm mặc không nói một lời, thất thần nhìn thảm trạng của Nhân Tộc dọc theo đường đi tới.
Nhân Tộc trong Đại Hoang có Kiếm Môn che chở, có thể bình yên sinh sôi nảy nở sinh tồn, không biết sự hiểm ác đáng sợ ở bên ngoài. Hết thảy mọi nguy nan đều do một mình Kiếm Môn thay bọn họ gánh chịu. Thậm chí ngay cả đám Đệ tử Nội môn của Kiếm Môn cũng có cao tầng Kiếm Môn thủ hộ, không hề biết đến sự hung hiểm của bên ngoài. Trước giờ cơ hồ có rất ít Đệ tử Nội môn rời khỏi Đại Hoang lịch lãm. Chỉ có khi nào bọn họ rời khỏi Đại Hoang, đi ra bên ngoài, mới biết bên ngoài hiểm ác đáng sợ kinh người tới mức nào, Nhân Tộc ngoài Đại Hoang có cảnh ngộ nhìn thấy mà giật mình.
Nhân Tộc quá yếu! Kẻ yếu sẽ bị kẻ mạnh ăn tươi nuốt sống!
Trong lòng Chung Nhạc yên lặng nói:
– Ta không phải cố ý muốn sát ý ngập trời, mà bởi vì địa vị của Nhân Tộc ta thật sự quá thấp bé rồi!
o0o
Chiếc lâu thuyền chậm rãi lái vào sâu bên trong Tây Hoang. Nơi này đã từng là Thần Đình cổ lão, Thần tích do Chư Thần lưu lại nơi nơi đều có thể nhìn thấy được. Có những pho tượng cao to sừng sững như những ngọn núi cắm thẳng lên trời cao. Chiếc lâu thuyền lái qua bên cạnh những pho tượng này, chỉ nhỏ bé giống như một con kiến hôi mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



