– Thoát Thai Cảnh thì có chút khó nói rồi! Ngu Chính Thư Ngu sư đệ chính là trầm ổn nhất, căn cơ kiên cố nhất. Chỉ là mặc dù hắn xếp hạng đệ nhất trên Long Hổ Bảng, nhưng đều chưa từng giao thủ qua với Thủy sư muội, Khâu sư muội và Chung sư đệ. Thủy sư muội là kỳ tài ngút trời, thực lực cực kỳ đáng sợ. Khâu sư muội là Mộc Diệu Linh Thể, nhưng hành động lại bất tiện. Chung sư đệ cũng là nhân vật có thể đánh một trận bất bại với Thủy sư muội. Thoát Thai Cảnh kẻ nào xuất chiến cũng còn rất khó nói!
Thủy Thanh Nghiên chỉ cười tủm tỉm không nói gì, Khâu Cấm Nhi ngồi trên xe lăn, thỉnh thoảng len lén liếc nhìn Chung Nhạc. Sắc mặt Ngu Chính Thư thì lại thản nhiên, nói:
– Chưa từng giao thủ qua, ai dám nói chính mình là đệ nhất nhân trong cùng cảnh giới? Bất quá, cho tới bây giờ, vẫn chưa có kẻ nào có can đảm dám khiêu chiến ta cả! Cái này đã rất rõ ràng rồi. Lôi Đằng sư thúc, Khai Luân Cảnh các ngươi ai là đệ nhất?
– Đừng gọi ta là sư thúc! Năm nay ta chỉ vừa tròn mười tám thôi a!
Gã đại hán Lôi Đằng có bộ râu quai nón kia cười ha hả, không khỏi đắc ý nói:
– Thứ hạng trên Long Hổ Bảng không phải đã nói rất rõ ràng rồi sao? Ta chính là bài danh đệ nhất trên Long Hổ Bảng Khai Luân Cảnh. Bài danh thứ hai là Đào Thanh Mai, thứ ba là Lê Thiếu Trang. Nếu hai người bọn họ có thể vượt qua được ta, sớm đã đạp ta xuống từ lâu rồi! Khai Luân Cảnh xuất chiến, tự nhiên chính là ta!
Hai gã Luyện Khí Sĩ Khai Luân Cảnh còn lại là Đào Thanh Mai và Lê Thiếu Trang đều khẽ hừ lạnh một tiếng. Cặp mày Lôi Đằng khẽ cau lại, siết chặt nắm tay, phát ra thanh âm rắc rắc, cười hắc hắc, nói:
– Không phục thì tới đấu một trận!
Lê Thiếu Trang xì một tiếng khinh miệt:
– Tên thô lỗ! Bề ngoài nhìn cũng hơn năm mươi tuổi rồi, lại còn học thiếu niên mười tám cưa sừng làm nghé!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
