Ngay từ đầu cô đã nói rõ với anh ta, nếu cuối cùng anh ta chọn không trở về, cô hoàn toàn có thể thấu hiểu, chỉ cần nói rõ với cô là được.
Chỉ là cô không ngờ bên cạnh dã tâm, anh ta còn có cả sự tham lam. Luyến tiếc người kia nhưng lại vẫn muốn có cả cô. Anh ta đã cam kết với cô Lê thì nên một lòng một dạ với người ta, không nên nhận lấy cái tốt của người ta rồi bây giờ lại chạy đến nói với cô những lời này.
Cô cứ ngỡ nỗi thất vọng anh ta dành cho cô đã đủ nhiều, không ngờ đến cuối cùng anh ta còn diễn thêm một màn này nữa. Thực ra thế này cũng tốt, không trải qua vài chuyện thì không thể nhìn thấu hoàn toàn một con người. Trước đây cô luôn nghĩ ai cũng có thể thay đổi, còn anh ta thì không. Nhưng trên đời này, giữ vững được trái tim mình đã là gian nan, cô lấy tư cách gì mà dùng suy nghĩ của mình để áp đặt lên người khác. Giờ nhìn lại, cô thấy mình trước đây đúng là ngốc hết chỗ nói.
Uông Tri Ý cúi đầu đạp xe sắp về đến đầu ngõ nhà mình mới chợt nhớ ra mẹ còn giao cho một nhiệm vụ mua len chưa làm. Mẹ cô định đan cho Phong Thận hai chiếc áo len dày.
Tối qua những số đo chưa đo xong là do anh tự đo, cô chỉ phụ trách ghi lại con số. Sớm biết vậy ngay từ đầu cứ để anh tự đo cho xong, như thế sẽ không có những chuyện xảy ra sau đó. Nhưng giờ hối hận gì cũng đã muộn, nghĩ theo hướng tích cực thì ít nhất cũng biết được anh ta chắc là không có bệnh tật gì.
Uông Tri Ý quay đầu xe, đi đường tắt xuyên qua con ngõ nhỏ cạnh trà lầu nhà lão Dư để ra chợ, như vậy tiết kiệm được không ít thời gian.
Vừa rẽ từ trong ngõ ra, một con chó vàng lớn từ giữa đường chạy tới, Uông Tri Ý kịp thời phanh xe, chân chống lên bậc thềm trước cửa trà lầu nhường đường cho nó.
Đinh Quý nhìn thấy Uông Tri Ý, vội lấy khuỷu tay huých người bên cạnh. Phong Thận quay đầu lại, Đinh Quý còn chưa kịp nháy mắt ra hiệu thì Uông Tri Ý đã đạp xe phóng đi xa lắc.
Phong Thận nhìn cô "nghệ cao gan lớn" trực tiếp lách qua khe hở giữa hai chiếc xe máy, đôi chân mày khẽ nhíu lại.
Đinh Quý cười trên nỗi đau của người khác: "Xong rồi, ông đứng lù lù một đống ở đây mà em Tri Ý chẳng thèm nhìn lấy một cái."
Ngô Thiệu Phi cất chiếc điện thoại "Đại ca đại" (điện thoại gạch) đi, xen vào: "Ai không nhìn thấy ai cơ?"
Đinh Quý hất cằm về phía bóng lưng sắp khuất của Uông Tri Ý: "Cô chị dâu nhỏ chưa qua cửa của tôi không nhìn thấy đại ca tôi chứ ai."
Ngô Thiệu Phi sốt ruột kiễng chân lên, ngặt nỗi cái bụng tròn vo của ông ta quá lớn, đôi chân nhỏ cỡ 39 không trụ vững được thân hình nặng nề, cuối cùng đến cả bóng lưng của Uông Tri Ý cũng chẳng thấy đâu.
Ông ta có chút tiếc nuối vỗ vai Phong Thận: "Cậu em họ Phong đúng là có phúc nhé. Tôi tuy không phải người trấn này nhưng danh tiếng của 'bảo bối nhà họ Uông' thì tôi cũng có nghe qua. Ngưỡng cửa nhà bác sĩ Uông bao năm nay chắc bị người ta dẫm nát rồi ấy chứ, bao nhiêu người nhờ mối lái đến dạm ngõ đều không thành, ai mà ngờ bông hoa quý này lại bị cậu em hái mất."
Ông ta lại chợt nhớ ra điều gì, trêu chọc: "Tôi nghe người ta nói, cô vợ nhỏ của cậu kém cậu cả một giáp?"
Đinh Quý vẻ mặt rất nghiêm túc: "Làm gì có, Giám đốc Ngô nghe tin đó ở đâu ra vậy. Anh cả tôi tuy có tuổi rồi nhưng cũng chưa già đến mức đó. Không kém đến một giáp đâu, chỉ kém đúng mười tuổi thôi."
Ngô Thiệu Phi ngẩn ra rồi cười ha hả, chỉ tay vào Đinh Quý: "Cái thằng ranh này, không dám công khai trêu chọc anh mình nên giờ lấy tôi ra làm bia đỡ đạn đây mà."
Phong Thận thu hồi tầm mắt từ phía xa, liếc Đinh Quý một cái, rồi nói với Ngô Thiệu Phi: "Lớn hơn vài tuổi hay kém vài tuổi cũng vậy, đều là duyên phận định sẵn trong đời. Giống như Giám đốc Ngô và tẩu phu nhân đây, mười năm như một vẫn mặn nồng, đúng là tấm gương để chúng em học tập."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)