Tình hình là tui đang edit một bộ dị thế nguyên thủy á, tui đang phân vân về xưng hô á mọi người, tên để tôi/cậu hay là ta/ngươi, nàng hay là cô, mọi người góp chút ý kiến đi mà~~~
_____
Phương Hòa vào không gian một lúc lâu vẫn không thấy Lê Chấn vào theo, không biết lên cơn điên gì nữa rồi, cậu vừa định ra ngoài xem thử, đột nhiên phát hiện xe và xăng trong không gian đã bị lấy ra ngoài, cảm giác này vô cùng diệu kỳ, đó là dù bạn không biết mình có bao nhiêu đồ, nhưng chỉ cần mất đi một món cũng sẽ phát hiện ra.
Vậy là Lê Chấn định rời khỏi đây sao, Phương Hòa ngửa đầu nhìn lên bầu trời trong không gian, dù không có mặt trời vẫn sáng bừng bừng, mới thoải mái được vài ngày mà…
Từ không gian đi ra, sau lưng là ngọn lửa cao vút, mùi cháy khét của tang thi lan tràn, chắc Lê Chấn chồng hết chúng lên mà đốt rồi.
Cậu quay đầu nhìn Lê Chấn, hắn đang lao nhanh về hướng Tây Nam dưới ánh hoàng hôn mờ nhạt, mặt mày căng thẳng như chuốc thâm cừu đại hận với ai vậy.
Phương Hòa nhảy lên tay lái, Lê Chấn bỗng nhiên phanh xe lại, một người một mèo nhìn nhau.
Hồi lâu sau, Phương Hòa bại trận, đấu với đôi mắt đen thui của hắn hoàn toàn không có xíu phần thắng nào, mắt mèo quá lắm chỉ trợn nổi hai phút, mà tên Lê Chấn kia lại có thể không chớp mắt nhìn chằm chằm cậu, chớp cũng không thèm chớp, nhìn tới nỗi tim cậu đập ngày càng nhanh, Phương Hòa không thể thoải mái nhìn vào mắt hắn, nhìn một hồi cơ thể sẽ nóng lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)