Phương Hòa cảm thấy tình huống của Lê Chấn hình như không mấy tốt đẹp, bọn họ một người một mèo ăn xong bữa cơm cũng không nói với nhau được câu nào.
Cực khổ lắm mới đợi Lê Chấn dọn dẹp chén đũa xong, Phương Hòa vội vàng đem hắn tới chỗ cây đào cổ, cũng may xẻng hốt phân còn chưa quên cách tu luyện.
Phương Hòa luôn cho rằng mình sống lại rồi biến thành mèo, có rất nhiều chuyện đã không cần thiết phải nhớ tới nữa, nhưng khi tất cả quá khứ trước kia lần nữa lần nữa xuất hiện, trong tiềm thức của cậu vẫn dâng lên một trận lạnh thấu, đau đớn thấu xương. Đặc biệt là đoạn kí ức cuối cùng, cậu bị tang thi từ từ nhai nuốt thật lâu mới chết đi, cậu vẫn luôn cho rằng bản thân đã sớm quên.
Sau khi sống lại cùng xẻng hốt phân một đường vượt qua đủ loại nguy hiểm, cho dù mỗi ngày lúc nào cũng bận rộn, nhưng vô cùng thoải mái tự do, vui tới mức cậu nghĩ rằng mình đã quên luôn đoạn quá khứ tối tăm kia.
Mười ba năm làm vật thí nghiệm, đó là cảnh tượng đáng sợ cỡ nào, mỗi ngày bị tiêm vô số virus, rút ra hơn một nửa máu trong cơ thể, chỉ có thể nằm trong căn phòng trắng tới mức ghê tởm, từng lớp từng lớp khóa tiên tiến nhất. Cơ thể bị tang thi ăn mất một nửa gần như sắp chết đi, từ từ khôi phục lại. Mỗi ngày nhìn các vật thí nghiệm khác từng người chết đi, mình thì làm sao cũng không chết được.
Lạnh quá, cơ thể Phương Hòa lạnh tới mức co rút lại…
Một giây sau, cậu mở to mắt, ngơ ngác đối diện đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm của Lê Chấn, bên trong đôi mắt quen thuộc kia mang theo một loại cảm xúc khó hiểu, Phương Hòa giật mình lui về sau, giọng khàn khàn, “Anh thế mà…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
