Hứa Phiêu âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm trong lòng, cô lại lặng lẽ cẩn thận lùi thêm vài bước về phía sau, định bụng chờ cho gã đi xa hẳn rồi sẽ lập tức quay đầu chạy rút lui theo hướng ngược lại.
Ai ngờ đâu tên lực sĩ vóc dáng đồ sộ kia mới đi được vài bước thì bất ngờ dừng khựng lại. Gã quay đầu chầm chậm nhìn về phía cô, trên khuôn mặt dữ tợn bỗng nhiên thoáng hiện lên vẻ khó hiểu, giống như đang thắc mắc tại sao cô lại không chịu bước tiếp đi theo sau gã.
Hứa Phiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ không chịu nhúc nhích, mà gã đàn ông kia cũng đứng im lìm một chỗ không chịu đi tiếp.
Xem ra… có vẻ như gã thực sự không có ý đồ ác ý gì nguy hiểm nhỉ?
Chẳng lẽ gã đàn ông lạ mặt này lại chính là người quen từ trước của nguyên chủ thân thể này sao?
Hứa Phiêu vẫn giữ một khoảng cách an toàn nhất định, cất tiếng lên lên thử thăm dò gã: “Anh đang giúp tôi mang đồ hả?”
Gã đàn ông to con buộc tóc hai bên gật đầu một cái thật mạnh.
“Vậy anh biết phải mang mấy thứ này đến đâu không?”
Đến lúc này tên lực sĩ tóc hai bên mới chịu mở miệng lên tiếng trả lời, ngữ điệu giọng nói phát ra vô cùng trầm đục, rất tương xứng với vẻ ngoài thô ráp của gã: “Bãi phế liệu.”
…
Vì trong đầu suy đoán có lẽ gã đàn ông này là người quen từ trước của chủ cũ, Hứa Phiêu vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ mà cẩn thận đi cùng gã tới tận bãi phế liệu.
Đến nơi, cô nhìn thấy ngay phía trước một ngọn núi sắt vụn đồ sộ có đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ. Phía sau chiếc bàn đó là một ông lão sở hữu vóc dáng vô cùng gầy guộc đang ngồi.
Ông lão thấy có người tìm đến nơi thì cũng chỉ hờ hững liếc mắt nhìn qua một cái chứ không hề nói năng bất cứ lời nào.
Gã đàn ông to con buộc tóc hai bên thì đi thẳng một mạch tới trước bàn, dằn đống sắt vụn trên vai xuống đất.
Gã cũng chẳng buồn quay sang nói với Hứa Phiêu lấy một lời nào mà cứ thế dứt khoát quay lưng bỏ đi mất hút.
Hứa Phiêu đứng ngơ ngác ở đó, trong lòng không khỏi có chút hoang mang tột độ.
Ông lão nheo cặp mắt lại, cẩn thận kiểm đếm qua số lượng sắt vụn trên sàn một lượt. Sau đó ông thò tay xuống dưới gầm bàn lôi ra mấy túi dinh dưỡng thuộc dòng kém chất lượng đặt lên mặt bàn rồi cất giọng nói:
“Hợp kim ba miếng, thép hai miếng, thép cơ khí hai miếng, tiểu ngân một miếng. Chỉ có tiểu ngân là có giá một chút, cái đó tính cho cô ba ống. Cộng lại, cho cô 10 túi dinh dưỡng loại kém.”
Tại sao việc đem đi bán sắt vụn ở đây lại chỉ đổi lấy được mấy túi dinh dưỡng loại kém chất lượng thế này? Chẳng lẽ cái thứ đồ ăn này lại chính là một kiểu tiền tệ cứng giao dịch của cái hành tinh cấp ba này sao?
Hứa Phiêu im lặng đứng suy nghĩ một lúc lâu rồi mới cất tiếng: “Tôi không muốn hàng loại kém, có loại tốt hơn không?”
“Không có, không có.” Ông lão xua xua tay gạt đi, khuôn mặt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Không lấy thì ra đằng sau lưng kiếm cái gì dùng được thì lấy, đừng có đứng đây chắn hết cả lối đi!”
“Hả? Khoan đã…”
“Rồi rồi, đằng kia kìa, chỗ đó có một con robot XX còn dùng được, mới 3 phần, muốn thì vác nó đi mà xài đỡ. Tuy không còn chức năng gì nhưng kiếm ai sửa lại và lắp thêm chức năng quét dọn là dùng được.” Ông lão vừa nói vừa giơ tay chỉ sang một góc chất đống bên cạnh, rồi mặc kệ cô luôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
