Mọi người đều kinh ngạc vì phản ứng của cô. Đây là lần đầu tiên Lê Diệu chống cự họ.
Lê Dương càng khiếp sợ: “Mày dám làm trái ý tao hả? Mày chán sống rồi à? Tao bảo mày quay về! Quay về đây!”
Lê Diệu vẫn cắn răng, không quay đầu lại.
Lê Dương không thể tin nổi, quay sang nhìn Diệp Thúy Vân theo phản xạ. Diệp Thúy Vân nhíu mày hét lên: “Lê Diệu, đừng càn quấy, mau quay về đây! Các anh các chị chỉ chơi đùa với cháu thôi, cháu đừng giận, lát nữa bác sẽ mắng tụi nó.”
Lê Diệu tiếp tục đi ra ngoài.
Sắc mặt Diệp Thúy Vân khó coi, giọng điệu cũng không tốt: “Lê Diệu, tao nhắc lại lần cuối, nếu mày dám bước chân ra khỏi cánh cổng này, mày đừng hòng quay lại đây nữa!”
Bà ta hoàn toàn không tin Lê Diệu dám rời đi, bởi vì Lê Diệu không thể rời khỏi họ.
Chỉ bằng thể chất xui xẻo của Lê Diệu, đi đến đâu gặp xui đến đó, học cái gì cũng không biết, làm gì cũng không được, rời xa họ ngay cả miếng cơm cũng không có mà ăn, căn bản không thể sống được.
Bà ta cho rằng Lê Diệu chỉ làm ầm ĩ như trước kia mà thôi, chỉ cần họ giả vờ dỗ dành thì mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
Kết quả, lần này bà ta hoàn toàn thất vọng.
Lê Diệu vẫn đi ra bên ngoài.
Bác cả Lê và Tịch Tử Mặc từ phòng khác đến đây, thấy cảnh này không nhịn được nhíu mày: “Có chuyện gì vậy?”
Lê Dương đi tới ôm cánh tay Tịch Tử Mặc, lạnh giọng: “Còn chuyện gì nữa? Nó đang quấy rối, đòi bỏ nhà trốn đi để phá hỏng tiệc đính hôn của con chứ sao.”
Bác cả Lê sống trong phú quý nhiều năm, đã không còn dáng vẻ giản dị chất phác trước kia. Ông ta mặc tây trang cao cấp, cau mày một cái rất có uy thế.
Ông ta lạnh lùng quát lên: “Lê Diệu, cháu đừng càn quấy nữa, có phải lại vì Tử Mặc không? Tử Mặc là anh rể của cháu, lần trước cháu mạo danh thế thân gặp gỡ Tử Mặc, Lê Dương chưa bao giờ trách cháu, bây giờ cháu lại làm ầm lên là sao? Tử Mặc hoàn toàn không thích cháu!”
Tịch Tử Mặc lười biếng mở miệng: “Bắt chước vụng về! Cô cho rằng cô mượn nickname trên mạng của Lê Dương đến gặp tôi thì tôi sẽ nhận nhầm người à? Đồ xấu xí, si tâm vọng tưởng!”
Mượn nickname trên mạng của Lê Dương? Đồ xấu xí? Si tâm vọng tưởng?
Lê Diệu cười lạnh. Cô và Tịch Tử Mặc quen nhau trên mạng, dùng nickname [Tư Niệm Sơn Hải] từ lớp 10 cho đến năm tư đại học, suốt bảy năm trời vẫn bầu bạn cùng nhau.
Cô đã từng nói rất nhiều lần, mặt mũi cô xấu xí, có vết bớt trên mặt nên không muốn gặp mặt ngoài đời. Chính Tịch Tử Mặc nói không quan tâm đẹp hay xấu, vẫn khăng khăng đòi gặp cô.
Kết quả đến khi gặp mặt, anh ta lại bảo cô mạo danh thế thân, nói chị họ Lê Dương mới là [Tư Niệm Sơn Hải] mà anh ta quen biết.
Chê cô xấu thì cứ nói thẳng, việc gì phải đổ nước bẩn lên đầu cô?
Trước kia, Lê Diệu ngốc nghếch để bụng tình cảm 7 năm nên vẫn ra sức giải thích. Nhưng bây giờ, cô đã không còn quan tâm nữa.
"Tử Mặc." Lê Dương ngọt ngào nghiêng đầu, lắc cánh tay anh ta.
Nỗi hoang mang và đau lòng ban nãy của Tịch Tử Mặc, khi nhìn thấy Lê Dương, trong chớp mắt tan biến hết.
Anh ta không nhận nhầm người. [Tư Niệm Sơn Hải] chính là Lê Dương. Còn Lê Diệu, với vẻ ngoài xấu xí, thô kệch như vậy, làm sao có thể là cô gái thông minh, sáng suốt của [Tư Niệm Sơn Hải]?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)