“Mẹ!” Lê Dương làm nũng: “Chính vì sắp đính hôn nên con mới muốn trở nên xinh đẹp hơn. Tử Mặc là người thừa kế hào môn chục tỷ, con không thể làm anh ấy mất mặt.”
Nghe vậy, Diệp Thúy Vân ngẫm nghĩ rồi đồng ý: “Được rồi, nhưng mà lột da thì đẫm máu quá, lát nữa rạch mặt nó được rồi, dù gì nó cũng là em họ của con, nể mặt ông cha đã chết của nó, tha cho nó một lần đi.”
“Hời cho nó.” Lê Dương chu môi: “Mẹ, mẹ tốt với nó quá đấy! Con tiện nhân Lê Diệu kia rõ là đồ vong ơn bội nghĩa, ăn uống nhà mình bao nhiêu năm, mình lấy mấy thứ của nó thì đã sao? Nó vốn đã xấu xí, trên mặt có cái bớt to như thế, làm cách nào cũng không xinh đẹp được, chi bằng tái chế rác thải cho con dùng.”
“Được rồi.” Diệp Thúy Vân ngăn cản Lê Dương nói chuyện, không cho cô ta nói tiếp, sợ sẽ bị người khác nghe thấy.
Khi Lê Diệu trở về, căn phòng nho nhỏ chật ních người, dường như đang chờ cô.
Cô nhíu mày, đang định mở miệng nói chuyện, bỗng nhiên một cú quyền phong mãnh liệt đánh về phía huyệt thái dương của cô.
Người đánh cô là cậu tư nhà họ Lê, Lê Tứ. Anh ta là tay đua, từng nhận được không ít giải thưởng ở nước ngoài, mặt ngoài phong lưu tiêu sái, trên thực tế là một kẻ cuồng bạo lực, hồi bé thường xuyên đánh Lê Diệu.
Hồi nhỏ, Lê Tứ sức yếu nên đánh người không bị thương. Nhưng bây giờ, Lê Tứ cao một mét tám mấy, lại từng học quyền anh, nắm đấm to như cái bát, đánh vào đầu Lê Diệu sẽ khiến cô bị chấn động não.
Lê Diệu vội nghiêng người né tranh bên trái. Nhưng cô tránh thoát Lê Tứ, lại nghênh đón cậu hai Lê Ân.
Lê Ân nhảy lên đá một cước vào mũi của cô.
Không được! Đôi mắt Lê Diệu tối sầm, nếu trúng cú đá này, xương mũi của cô nhất định sẽ gãy.
Trong lúc cấp bách, Lê Diệu chỉ có thể quỳ xuống. Ai ngờ, cô vừa quỳ xuống thì cậu cả Lê Đạt cầm gậy bóng chày đánh một phát thật mạnh về phía đầu gối của cô.
Rắc một tiếng, gậy bóng chày bị gãy. Lê Diệu đau đến nỗi thân thể run rẩy dữ dội, quỳ trên mặt đất căn bản không đứng dậy được.
“Ha ha ha, anh thắng rồi!” Thằng cả Lê Đạt đắc ý ném gậy bóng chày.
Thằng tư Lê Tứ không vui đạp ghế: “Lần nào cũng là anh thắng, không được, em phải làm lại lần nữa.”
Thằng hai Lê Ân cũng hùa theo: “Làm lại làm lại.”
Đây là trò chơi chơi bóng mà anh em nhà họ Lê thường xuyên chơi, xem ai có thể đánh trúng bóng. Mà Lê Diệu là “quả bóng” đó.
“Chơi gì mà chơi? Hôm nay là ngày đính hôn của em gái các anh đấy, các anh đừng quấy rối.” Cô tư Lê Dương đi đến trước mặt, giơ chân đá Lê Diệu một cái: “Đừng giả chết, mau đứng lên cho tao.”
Lê Diệu chống tay xuống đất, chậm rãi đứng dậy.
Không ngờ cô vừa ngẩng đầu thì một con dao cứa qua mặt cô, để lại vết thương thật sâu.
Lê Dương cầm con dao vui vẻ kêu to: “Em thắng rồi! Ha ha ha, em cứa trúng quả bóng rồi!”
“Không sai, là em gái thắng.” Mọi người đều dỗ dành Lê Dương.
Lê Diệu giơ tay sờ mặt, lại chỉ chạm vào đầy máu.
Cô đã sớm quen với cách đối xử này, trong lòng không thể sinh ra một chút cảm xúc.
Cô chỉ cảm thấy vớ vẩn, chẳng lẽ, mệnh cách của cô thật sự bị người ta lấy trộm?
Bây giờ cô chỉ là một con rối của cả nhà bác cả Lê, mặc cho họ ức hiếp thôi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)