Trần Mộng Dao giật mình: “Gì cơ? Sao cậu lại ở bệnh viện? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Giọng Ôn Ngôn có chút yếu ớt: “Cậu tới rồi nói…”
Sau khi cúp máy, Trần Mộng Dao đặt chiếc thìa trong tay xuống, vội vàng chạy ra cửa, thấy cô rời
đi, Giang Linh hỏi: “Con đi đâu vậy?”
Động tác thay giày của Trần Mộng Dao ngừng lại,
vẻ mặt có chút nặng nè: “Mẹ, con rất mệt… Ngày
nào con cũng đi làm đến tối muộn còn phải làm parttime, mẹ hoàn toàn có thể học làm việc nhà, nấu ăn. Mỗi ngày đều có thể đắm mình trong mạt
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


