Khi Ôn Ngôn tỉnh lại thì đã thấy mình trong bệnh viện, trời đã nhá nhem tồi, trong không khí phảng phất mùi thuốc khử trùng gay mũi, trên đầu là trần nhà màu trắng, còn có những bình nước muối treo
lơ lửng…
Đầu óc cô trống rỗng một lúc rồi ký ức lại hiện về, là Khương Nghiên Nghiên tông xe vào cô, tình
huống đó cô ta rõ ràng là cố ý!
Lúc đó trong xe vẫn còn Thẩm Giới, nghĩ đến đây, cô cử động ngọ nguậy muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể truyền đến cơn đau khiến cô nháy mắt toát đầy
mồ hôi lạnh, nhất là phần bụng dưới…
Cô đưa tay ấn nhẹ vào bụng mình, vừa định bám chuông gọi y tá thì cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, Thẩm Giới bước vào, trông anh có vẻ không sao, chỉ có phần trán bị thương ngoài da đã
Cơ thể Ôn Ngôn cứng đò, hai tay đặt ở trên bụng nắm chặt quần áo: “Anh… anh nói cái gì?”
Thẩm Giới khó khăn lặp lại: “Em bị sảy thai rồi… Anh không biết em có thai, anh xin lỗi, nếu anh không gọi em ra thì đã không có chuyện gì. Cảnh
sát đã lập án rồi, rất nhanh sẽ có kết quả thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


