Mục Đình Sâm lấy trong ví ra một chiếc thẻ, ném lên bàn trà, anh phớt lờ cô, thuận tay cầm cuốn
ăn cơm tối, giờ cô chỉ muốn ngủ, cảm giác như có
người nhắn mí mắt mình, rất nặng.
Cơm nước dọn lên bàn, Mục Đình Sâm không thấy bóng dáng cô liền có chút không vui: “Cô ấy đâu?”
Má Lưu đáp: “Phu nhân không khỏe nên nói không ăn cơm. Thiếu gia, gần đây phu nhân cứ buồn nôn nôn khan hoài ấy, cái đó… cái đó… vẫn chưa tới,
tôi bảo cô ấy tranh thủ đến bệnh viện rồi.”
Đồng tử Mục Đình Sâm đột nhiên mở to: “Bà nói
cái gì?”
Má Lưu nhớ lại những gì vừa nói, sau khi xác
nhận không có vấn đề gì, mới yên tâm nói: “Chính là như vậy, không thì thiếu gia cậu dẫn cô ấy đến
bệnh viện đi?”
Trong mắt anh hiện lên một tia phức tạp khó phân, rất nhanh đã khôi phục bình thường, anh cầm đũa lên, thản nhiên ăn cơm: “Để Trần Nặc đưa cô ấy
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

