Má Lưu dừng lại một chút, nói: “Con có thể gọi cho cậu ấy hỏi xem cậu ấy có về hay ăn tối với con không. Vợ chồng mà nên tiếp xúc nhiều hơn, không thể cứ lạnh nhạt thế này. Má biết con kết hôn là có lý do… Nhưng với tính tình của thiếu gia, má nói lời không nên nói nhé, nếu cậu ấy không màng đến chuyện quá khứ mà vẫn cưới con, chứng tỏ cậu ấy thích con, con không thể cứ vô tâm như vậy, biết rõ tính cậu ấy rồi mà sao con lại không chiều theo? Chỉ cần hai người có thể sống hòa thuận với nhau, thì việc ai cúi đầu có to tát gì đâu?”
Ôn Ngôn cảm giác như mình đang nghe được lời nói vô lý nhất: “Má Lưu, má đang đùa à? Anh ấy thích con sao? Lúc con vào Mục trạch thì mới tám tuổi mà thôi, khi đó anh ấy đã mười tám tuổi rồi, e rằng cũng đã có bạn gái, mà lúc đó con vẫn còn là một đứa trẻ, làm sao anh ta có thể thích con? Chúng con kết hôn vì sự việc ba năm trước kia… mà cuộc hôn nhân này cũng chỉ vì các mối quan
hệ của anh ấy mà thôi, má đừng đặt hai chữ tình
cảm vào trong đó. Anh ấy không ly hôn, ngoại trừ việc anh ấy không muốn bị chỉ trích, thì hẳn là… hẳn là không muốn buông tha con, anh ấy thà rằng lãng phí một đời để trả thù con, anh ấy hận con
nhiều như vậy, sao có thể là thích được?”
Trọng tâm câu chuyện dời đến đây, má Lưu cũng không lo sợ nữa, bà nói hết lòng mình: “Con vẫn luôn nghĩ như vậy sao? Nều như thiếu gia thật sự dùng cả đời để báo thù cho con thế thì cậu ấy đang hành hạ con hay là đang hành hạ chính mình? Nếu cậu ấy chỉ hận con cũng sẽ không thèm liếc mắt đến con rồi, có thẻ… có thể lưu tình
với con sao?”
Lời má Lưu tương đối uyễn chuyển, nhưng Ôn Ngôn biết rõ bà đang ám chỉ điều gì, vài năm trước Mục Đình Sâm đã có những hành động thân mật với cô, điểm này không thể phủ nhận, nhưng cô
vẫn luôn nghi ngờ về nó.
trong lòng con rõ, nếu một người thích con, làm sao con không cảm nhận được chứ? Thứ con cảm
nhận được chỉ là nỗi căm hận của anh ấy mà thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
