Bà ta ngồi xuống cạnh Tần Vũ Xuyên: "Vũ Xuyên, hai người đến gây chuyện tối qua, con có quen không?"
"Không hẳn là quen."
"Vậy vết thương đầy mặt này của con..."
Chu Mẫn vẫn còn nhớ, người cao kều kia nói Tần Vũ Xuyên đã đánh Tống Noãn, nên họ mới tìm Tống Ngân Tuyết đánh trả.
Tần Vũ Xuyên tưởng Chu Mẫn đang quan tâm mình, liền nặn ra nụ cười: "Không có việc gì đâu ạ."
Nghe vậy, Chu Mẫn nhíu mày, nhưng không nói gì thêm, đứng dậy rời đi.
Chu Mẫn vừa đi, Tống Ngân Tuyết cũng tỉnh lại.
Cô ta dường như vừa gặp ác mộng, người run bắn lên một cái rồi mở mắt ra, đáy mắt đầy vẻ sợ hãi.
Tần Vũ Xuyên vội vàng tiến lên ôm lấy cô ta: "Đừng sợ, có anh đây rồi."
"Anh Xuyên, con của chúng ta..."
"Con không sao." Tần Vũ Xuyên an ủi: "Mọi việc anh đã xử lý ổn thỏa cả rồi, không sao đâu."
Tống Ngân Tuyết tựa vào lòng Tần Vũ Xuyên, thút thít: "Anh không biết lúc anh không có ở đây, em đã sợ hãi đến nhường nào đâu. Bọn họ ấn em xuống giường, rồi dùng chân dẫm lên bụng em, phát sau nặng hơn phát trước, em đau lắm, nhưng em chỉ biết nhẫn nhịn, thầm nói bé cưng phải kiên cường lên."
Tần Vũ Xuyên siết chặt nắm đấm, gân xanh trên thái dương nổi lên cuồn cuộn.
"Người cao kều ấy."
Không phải An Tư Trạch.
Tần Vũ Xuyên thở phào nhẹ nhõm, may quá, may mà người ra tay không phải An Tư Trạch.
Nghĩ đến Lộ Tử Dương, ánh mắt anh ta lại trở nên sắc lẹm: "Ngân Tuyết, em yên tâm, những kẻ làm hại em, anh sẽ khiến chúng phải trả giá đắt."
Tống Ngân Tuyết mỉm cười, lòng thấy ấm áp, nhưng chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt lại thay đổi.
"Anh Xuyên, chính miệng họ thừa nhận là do Tống Noãn thuê đến, còn lừa mất của em ba trăm triệu nữa."
Trong ba trăm triệu này, chỉ có một trăm triệu là của nhà họ Tống, hai trăm triệu còn lại là cô ta lấy từ một công ty nhỏ mà Tần Vũ Xuyên đưa cho.
Tống Ngân Tuyết ngẩng đầu, lòng bất an: "Anh Xuyên, lúc đó tình thế cấp bách, để giữ lấy con nên em mới phải đồng ý đưa tiền, anh sẽ không trách em chứ?"
"Sao có thể chứ?"
Chỉ có ba trăm triệu thôi.
Tần Vũ Xuyên cười lạnh: "Ngược lại là Tống Noãn, anh đúng là đã xem thường cô ta rồi."
Trong khoảng thời gian anh ta không ở trong nước, rốt cuộc cô ta đã làm gì mà lại móc nối được với cả An Tư Trạch!
Hai người cùng chung suy nghĩ.
Tống Ngân Tuyết: "Hôm nay bọn họ dẫn theo cả phóng viên, anh Xuyên, có lẽ sớm thôi chuyện tình của chúng ta sẽ tràn lan trên mạng. Việc ly hôn phải làm thật nhanh, nếu không sẽ bất lợi cho anh."
"Em yên tâm, anh đã có chuẩn bị cả rồi."
Sáng sớm hôm sau, Tống Noãn tỉnh dậy, phát hiện mình đang gối lên cánh tay của Lộ Tử Dương.
Đây không phải lần đầu hai người ngủ chung giường, nhưng thời thế thay đổi, thấy anh trong hoàn cảnh này, lòng Tống Noãn đầy rẫy những cảm xúc phức tạp khó tả.
Lộ Tử Dương mở mắt, đôi mắt đào hoa hơi cong lên chứa ý cười, đang nhìn Tống Noãn đầy tình tứ.
"Làm anh thức giấc à?"
Lộ Tử Dương lắc đầu: "Tôi tỉnh từ lâu rồi."
Dưới mắt anh vương chút quầng thâm, minh chứng cho chất lượng giấc ngủ tối qua.
Sau khi vệ sinh cá nhân, Lộ Tử Dương vào bếp làm bữa sáng.
Chuông cửa vang lên.
Tống Noãn đứng dậy ra mở cửa, nhìn rõ gương mặt người tới, đáy mắt cô thoáng qua vẻ kinh ngạc: "An..."
Cô chợt quên mất anh ta tên là gì.
"An Tư Trạch." An Tư Trạch mỉm cười với cô, mở tủ lấy dép, thay dép vào nhà, mọi động tác vô cùng lưu loát như thể đã đến đây rất nhiều lần.
Trên tay anh ta còn cầm theo phần ăn sáng KFC mua vội trên đường.
Thấy Lộ Tử Dương trong bếp, anh ta trưng ra bộ mặt như thấy ma: "Cậu mà cũng biết nấu ăn hả?"
Tống Noãn đi vào theo: "Kỳ lạ lắm sao?"
"Quá là kỳ lạ luôn đó."
Cậu ấm nhà họ Lệ, từ nhỏ cái gì mà chẳng có, cơm bưng nước rót tận mồm, nếu muốn cả đi vệ sinh cũng có người cởi quần hộ, hạng người như thế mà giờ lại ở trong bếp làm bữa sáng cho phụ nữ.
An Tư Trạch rút điện thoại ra, ngắm chuẩn anh chụp một tấm ảnh.
Tống Noãn không hiểu, việc có thể khiến người có thân phận như An Tư Trạch phải kinh ngạc, rốt cuộc là do Lộ Tử Dương hiếm khi nấu ăn, hay là do anh nấu ăn rất dở?
Ánh mắt cô dừng lại trên người An Tư Trạch.
Cô chợt nhớ, vẫn chưa biết hai người họ quen nhau như thế nào.
An Tư Trạch biết Tống Noãn có chuyện muốn hỏi mình, liền xé bao bì, đưa chiếc đùi gà ra đến trước mặt cô: "Làm một cái chứ?"
"Thôi ạ." Tống Noãn khéo léo từ chối.
An Tư Trạch: "Tôi đoán chắc cô có rất nhiều điều muốn hỏi."
Tống Noãn: "Ví dụ như?"
An Tư Trạch cười bí hiểm: "Ví dụ như tôi và Dương quen nhau thế nào."
Tống Noãn không phủ nhận.
Uống một ngụm sữa đậu nành, An Tư Trạch mới thong thả kể: "Chúng tôi quen nhau từ nhỏ, trước đây là hàng xóm, hay chơi với nhau, nhưng quan hệ trở nên thân thiết là vì có lần tôi đánh nhau bị thua, cậu ấy đã giúp tôi đánh trả lại."
Tống Noãn: "..."
"Cô trưng ra cái bộ mặt đó là ý gì." An Tư Trạch thắc mắc.
"Nghe điêu quá."
Tống Noãn nói thật lòng mình.
An Tư Trạch dở khóc dở cười, chuyện đúng là như thế, hàng thật giá thật, anh ta và anh đúng là quen nhau như vậy, chỉ là nhân vật chính đã đổi cái tên khác thôi.
Tống Noãn nói: "Nhà họ An đâu phải gia đình bình thường, là gia tộc trăm năm ở Lương Thành này, đã là hàng xóm từ nhỏ với anh, thì Lộ Tử Dương sao lại đến mức phải đi làm trai bao chứ?"
An Tư Trạch không biết nói gì, chỉ biết giơ ngón tay cái lên tặng cô một lời khen.
Đúng là không dễ lừa.
"Hồi nhỏ gia cảnh cũng khá, sau này gia đạo sa sút." Lộ Tử Dương từ trong bếp đi ra.
Trên bàn có thêm hai đĩa bánh mì sandwich và bít tết.
Mắt An Tư Trạch trợn tròn, kinh ngạc nhìn Lộ Tử Dương, trên mặt hiện rõ vẻ nghi ngờ “Cái này đúng là cậu làm sao?”.
Tống Noãn kinh ngạc: "Hồi nhỏ nhà anh giàu thế cơ à?"
Anh đáp: "Cũng bình thường thôi."
An Tư Trạch: "..."
Diễn, đúng là giỏi diễn!
Anh ta lẳng lặng ăn hết hai cái đùi gà, Tống Noãn lại hỏi: "Anh vì giúp Lộ Tử Dương mà quậy tới đồn cảnh sát, về nhà ăn nói thế nào?"
"Không có gì, cứ nói thật thôi."
Tống Noãn càng thêm kinh ngạc, nhà họ Tống không tính là danh gia vọng tộc nhưng trong giới của họ đều có những quy tắc ngầm, bạn bè hay đối tượng kết hôn đều phải được chọn lọc kỹ lưỡng.
Môn đăng hộ đối không chỉ dành cho kết hôn mà cả việc kết giao bạn bè cũng vậy.
Thấy đã giải thích xong xuôi, An Tư Trạch bắt đầu vào việc chính: "Hôm qua tôi chẳng bảo thấy Tống Ngân Tuyết quen mắt sao? Đêm qua hỏi một vòng, ra kết quả rồi."
Lộ Tử Dương: "Nói đi."
Tống Noãn thầm thắc mắc, hôm qua An Tư Trạch đi gặp Tống Ngân Tuyết rồi à?
"Trước đây cô ta là người tình của Hứa Lâm, có lần tôi tổ chức tiệc, Hứa Lâm có dắt cô ta theo chơi, hồi đó cô ta còn nhỏ tuổi quá nên tôi ấn tượng rất sâu. Cậu biết đấy, tôi dù ăn chơi trác táng nhưng chưa thành niên là giới hạn cuối cùng của tôi."
Lộ Tử Dương không nói gì, nhìn về phía Tống Noãn.
Tống Noãn cảm thấy cả người không ổn chút nào.
Cô đưa tay đỡ lấy đầu, có chút khó lòng chấp nhận nổi.
Chỉ hai câu ngắn ngủi của An Tư Trạch mà lượng thông tin quá lớn, cô phải mất một lúc lâu mới xâu chuỗi lại được.
Thực ra việc Tống Ngân Tuyết làm người tình cho người ta không có gì lạ, điều khiến cô chấn động là đối tượng lại là Hứa Lâm.
"Hứa Lâm nào cơ?" Để cho chắc chắn, Tống Noãn vẫn hỏi thêm một câu.
An Tư Trạch nghiêng đầu nghĩ một lát: "Kẻ phất lên nhờ bất động sản ấy."
Biểu cảm của Tống Noãn thật khó diễn tả bằng lời.
Lộ Tử Dương: "Em sao thế?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)