Chu Mẫn vặn hỏi: "Tống Noãn đồng ý trả các người ba trăm triệu á? Không thể nào, các người đừng hòng lừa tiền của chúng tôi!"
"Được thôi, vậy thì ra tay." Lộ Tử Dương không nói nhảm thêm câu nào.
Vệ sĩ nắm chặt nắm đấm.
"Ba trăm triệu thì ba trăm triệu!" Tống Ngân Tuyết nghiến răng: "Nhưng phải cho tôi chút thời gian."
Lộ Tử Dương nói: "Mười phút."
Nói xong, anh đưa mắt nhìn An Tư Trạch, hai người đi ra ban công rồi đóng cửa lại.
An Tư Trạch cười nói: "Nhà họ Tống không thể lấy ra nhiều tiền thế này đâu, chắc chắn là phải rỉa từ trên người nhà họ Tần rồi."
Lộ Tử Dương không nói gì.
"Cậu đã điều tra kỹ tài sản của nhà họ Tống từ trước rồi à?"
"Điều tra rồi."
An Tư Trạch liếc nhìn anh đầy ẩn ý, không hỏi thêm nữa.
"Không nhìn ra nhé, vì Tống Noãn mà cậu lại tính toán đến mức này."
An Tư Trạch vô cùng cảm thán, ba trăm triệu đối với những gia đình như họ thì chẳng là gì, chỉ cần Tống Noãn cần, Lộ Tử Dương phất tay một cái là có thể tặng cô vài cái ba trăm triệu ngay.
Nhưng đối với nhà họ Tống, đây là một khoản tiền tương đối lớn.
Mười phút trôi qua, tiền đã được chuyển vào tài khoản.
Bầu không khí trong phòng bệnh âm thầm thay đổi.
Tiền không thể bỏ ra vô ích, Tống Ngân Tuyết hung ác nói: "Bây giờ các người hãy đi tìm Tống Noãn, bắt cô ta ký vào đơn ly hôn. Đợi cô ta ký xong thì đánh cho một trận, đừng đánh chết, cứ để cô ta nằm bệt trên giường nửa năm là được."
An Tư Trạch che mặt lắc đầu.
Ánh mắt Lộ Tử Dương lạnh xuống: "Tôi chỉ hứa là không để vệ sĩ ra tay thôi, chứ tôi đâu có bảo là nhận việc của cô."
Tống Ngân Tuyết sực hiểu ra mình bí hố, giận dữ hét: "Anh lừa tôi!"
"Ờ." Anh nhìn đồng hồ, hỏi An Tư Trạch: "Sao người vẫn chưa đến?"
An Tư Trạch hất cằm: “Đó, đến rồi đấy."
Người nào cơ?
Tống Ngân Tuyết thắc mắc nhìn theo hướng mắt của họ.
Cửa phòng bệnh mở toang, chỉ thấy đột ngột tràn vào gần mười người vác máy ảnh, người dẫn đầu có đeo thẻ nhân viên trước ngực, Tống Ngân Tuyết nhận ra biểu tượng trên thẻ, đó là một trong những cơ quan truyền thông uy tín nhất Lương Thành.
Tống Ngân Tuyết giật mình, vội vàng che mặt: "Các người là ai, đi ra ngoài hết đi!"
"Chào cô Tống, tôi là phóng viên của tờ Nằm Mát Ăn Dưa, nghe nói cô đang mang thai con của Tổng giám đốc tập đoàn T, mà vợ chính chuyên của Tổng giám đốc tập đoàn T lại chính là chị gái của cô, cậu Tần chủ động ngoại tình, hay là do cô Tống đây quyến rũ?"
"Không phải như vậy! Tôi và anh Xuyên là đôi bên có ý!"
Máy ảnh hướng về phía bụng Tống Ngân Tuyết, tiếng màn trập vang lên lia lịa như đang quay một thước phim đặc tả.
Phóng viên nở nụ cười giả tạo: "Vậy đứa bé trong bụng đích thị là con của cậu Tần rồi. Ngay khi vợ hợp pháp của cậu Tần bị tố cáo và phong tỏa tài sản, cô lại lộ diện. Phải chăng đây là chiêu bài để cô ép vợ cậu Tần ly hôn rồi danh chính ngôn thuận chiếm chỗ?"
"Nói bậy bạ, các người thì biết cái gì!"
Tống Ngân Tuyết tức giận, vớ lấy đồ đạc định đập nát máy ảnh.
Bụng cô ta đột nhiên quặn thắt lên cơn đau dữ dội.
Cô ta cảm thấy có thứ gì đó đang chảy ra từ thân dưới, vén chăn lên, một vũng máu đỏ tươi vô cùng chói mắt hiện ra.
Chu Mẫn biến sắc: "Ngân Tuyết!"
"Bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi? Đứa bé trong bụng không sao chứ?" Chu Mẫn sốt ruột không thôi.
"Động thai, tình hình không mấy lạc quan, cần phải làm kiểm tra thêm."
Chu Mẫn mắng xối xả: "Vậy thì đi làm đi chứ, còn đứng đực ra đấy làm gì! Nếu con gái và cháu ngoại tôi có chuyện gì thì các người đừng hòng sống yên ổn!"
Tiếng bước chân chạy rầm rập từ xa rồi gần.
Tần Vũ Xuyên phong trần mệt mỏi xông vào: "Chuyện này là thế nào?"
Y tá kể lại ngắn gọn sự việc, sau đó giải thích thêm: "Anh Tần, thiết bị của chúng tôi bị hỏng rồi, cần phải chuyển viện."
"Sớm không hỏng muộn không hỏng, sao lại đúng lúc này hỏng chứ?" Chu Mẫn tức giận xô đẩy cô y tá.
"Chuyện này..." Y tá nhìn về phía Lộ Tử Dương.
"Mẹ, anh Xuyên." Vừa qua cơn đau, Tống Ngân Tuyết đã có sức lên tiếng: "Bụng con đau quá, khó chịu lắm."
Tần Vũ Xuyên gầm lên với nhân viên y tế: "Lập tức sắp xếp chuyển viện cho tôi ngay!"
Cả đám người không ai nhúc nhích, ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía An Tư Trạch và Lộ Tử Dương.
Tần Vũ Xuyên lúc này mới phát hiện ra hai người họ.
Hôm nay anh ta mới xử lý xong chuyện ở đồn cảnh sát, không ngờ lại đụng độ tiếp ở đây.
Anh ta nhìn trừng trừng vào Lộ Tử Dương, nhưng lời nói lại hướng về phía An Tư Trạch: "Cậu An, anh nhất định phải vì một người đàn bà đã có chồng mà làm đến mức này sao? Nếu con của tôi có chuyện gì, anh cũng sẽ gặp không ít rắc rối đâu."
An Tư Trạch suy nghĩ một lát rồi khuyên Lộ Tử Dương: "Thôi thế là đủ rồi đấy, đứa trẻ cũng là bằng chứng ngoại tình của anh ta mà."
Lộ Tử Dương cười một tiếng, ra hiệu cho vệ sĩ thả người.
Khi Tống Ngân Tuyết được đẩy ngang qua trước mặt An Tư Trạch, ánh mắt hai người giao nhau, Tống Ngân Tuyết hốt hoảng dời mắt đi chỗ khác.
An Tư Trạch nhíu mày.
Lộ Tử Dương hỏi: "Sao thế?"
"Trông hơi quen mắt." An Tư Trạch nhìn theo bóng dáng Tống Ngân Tuyết đang đi xa dần: "Hình như tôi đã gặp cô ta ở đâu rồi thì phải."
Lộ Tử Dương lườm anh ta một cái, coi như anh ta lại mắc bệnh hễ thấy phụ nữ là bảo quen mắt, rõ ràng là một chiêu bắt chuyện vô cùng rẻ tiền, nhưng vì ngoại hình và gia thế của An Tư Trạch quá xuất chúng nên vẫn có không ít phụ nữ tự nguyện cắn câu.
"Cậu đúng là đói khát thật đấy." Lộ Tử Dương khinh bỉ.
An Tư Trạch không bận tâm đến lời chế giễu của anh, rút điện thoại ra gửi một tin nhắn vào nhóm các cậu ấm giàu có ở Lương Thành.
Tại bãi đỗ xe bệnh viện.
Thấy hai người xuất hiện, đám phóng viên đang ngồi ở bậc thềm vội vàng đứng dậy.
"Chụp đủ hết chưa?" An Tư Trạch hỏi.
Phóng viên gật đầu: "Tối nay về tôi sẽ viết xong bài, còn bao giờ đăng thì phải xem ý của cậu An."
"Mười một giờ sáng mai."
Buổi trưa chính là khung giờ vàng.
Phóng viên vâng một tiếng rồi cầm đồ đạc rời đi.
Sau một hồi làm loạn, giờ đã là hai giờ sáng, An Tư Trạch ngáp một cái: "Xong rồi, cũng giúp cậu trấn giữ rồi, còn việc gì nữa không? Không có thì tôi về nhà đây."
Lộ Tử Dương hỏi: "Tối nay không đến hộp đêm à?"
An Tư Trạch trêu chọc: "Nếu cậu muốn đi thì tôi có thể đi cùng cậu."
"Cậu tưởng ai cũng như cậu à?" Lộ Tử Dương mở cửa xe, ném chiếc thẻ ngân hàng cho anh ta.
An Tư Trạch luống cuống đón lấy.
Anh ta ngơ ngác: "Tiền không phải đưa cho Tống Noãn à?"
"Hộp đêm của cậu chẳng phải vừa mới khởi nghiệp sao, ba trăm triệu này coi như đầu tư vào đó, mật khẩu là sinh nhật tôi. Cậu soạn một bản hợp đồng, chia một nửa cổ phần cho Tống Noãn."
Nói xong, không đợi An Tư Trạch kịp trả lời, anh đã nhấn ga phóng đi mất hút.
An Tư Trạch tặc lưỡi lắc đầu: "Đúng là cáo già thật, ba trăm triệu đổi lấy một nửa cổ phần."
Chiếc xe cấp cứu của bệnh viện Phụ sản tiến vào một bệnh viện tư nhân.
Tần Vũ Xuyên và Chu Mẫn chạy đôn chạy đáo, đưa Tống Ngân Tuyết đi làm một đống xét nghiệm, mãi cho đến lúc trời mờ sáng mới đợi được kết quả.
"Cứu chữa kịp thời, không có vấn đề gì lớn."
Bác sĩ đưa bản báo cáo cho họ: "Tuy nhiên hiện tại thai nhi đã lớn, cần phải cẩn thận hơn, cố gắng đừng để xúc động mạnh, bình thường cũng phải chú ý tránh va chạm mạnh."
Tần Vũ Xuyên lúc này mới trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Anh ta ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt hiện rõ mồn một.
Tuy nhiên Chu Mẫn còn mệt hơn anh ta.
Bà ta đã có tuổi, không thức đêm được, tối qua lại bị nhóm người của An Tư Trạch dọa cho mấy hú vía, cộng thêm cả đêm không chợp mắt nên lúc này bước đi cứ lâng lâng như trên mây.
Tần Vũ Xuyên nhận ra điều đó nên nói: "Mẹ, để con bảo tài xế đưa mẹ về, Ngân Tuyết có con là được rồi."
Chu Mẫn đã muốn về từ lâu, nghe anh ta nói vậy đương nhiên không từ chối.
"Được, vậy thì vất vả cho con thêm chút nữa, đợi đến chín giờ người làm ở nhà đi làm, mẹ sẽ bảo người làm qua chăm sóc Tuyết Nhi."
Tần Vũ Xuyên "ừm" một tiếng.
Chu Mẫn cầm túi xách rời đi, đi được vài bước như sực nhớ ra điều gì đó lại quay lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


