Mình vừa mới nhậm chức chưa ấm chỗ, đã sắp bị đá bay xuống rồi sao? Thế này thì không ổn chút nào.
Hoắc Lăng liền bấm máy gọi lại, An Đình Ngọc cũng cố tình kéo dài một phút sau mới thong thả bắt máy.
“Làm gì có người tiến hóa nào vừa thức tỉnh là đã đòi nộp đơn xin chứng nhận ngay lập tức chứ.” Hoắc Lăng đắn đo một lúc, cuối cùng vẫn chọn phương án an toàn: “Cô có thể bảo Bạch Hà Vỹ đợi đến khi nhân tố tiến hóa trong cơ thể ổn định rồi hẵng đi làm thủ tục, đây là kiến thức cơ bản mà, mấy người không giải thích cho cậu ta nghe à?”
“Cố vấn Ôn cấm chúng tôi tiếp xúc với cậu ta.” An Đình Ngọc cũng tỏ vẻ bất lực: “Cơ mà lẩn tránh được lúc này chứ làm sao lẩn tránh được mãi, kiểu gì Bạch Hà Vỹ cũng phải đi nộp đơn xin chứng nhận người tiến hóa thôi. Chủ nhiệm Hoắc, ngài nói xem chuyện này rốt cuộc phải tính sao đây?”
“Bạch Hà Vỹ không có chuyện gì để làm sao?”
“Có chứ, cậu ta đang đi thi công chức kìa.” An Đình Ngọc đã nắm trong tay đầy đủ thông tin về Bạch Hà Vỹ: “Cậu ta đã thất bại hai mươi lần rồi, cộng thêm lần này nữa là tròn hai mươi mốt lần trượt vỏ chuối.”
Những kẻ từng nếm mùi thất bại khi thi công chức, chính là những thành phần rảnh rỗi sinh nông nổi, dễ rước họa vào thân nhất đấy.
Những chuyện mà chỉ cần một suất biên chế có thể giải quyết êm thấm, thì đó hoàn toàn chẳng phải vấn đề gì to tát cả.
“...Chủ nhiệm Hoắc, ngài thử căng não ra suy xét cho kỹ đi. Mới mấy hôm trước, Trưởng ban Tổ chức với Chủ nhiệm Ban Biên chế của thành phố suýt nữa thì lăn ra ăn vạ làm ầm ĩ ở chỗ chúng ta, gào thét rằng một cái chỉ tiêu biên chế cũng chẳng còn, không cách nào phê duyệt nổi nữa rồi.”
An Đình Ngọc cũng nổi xung lên, chẳng nhẽ cô không muốn cho cậu ta một cái biên chế chắc?
Nếu trong tay cô có sẵn chỉ tiêu biên chế để đặc cách nhận Bạch Hà Vỹ vào, thì cuối năm nay kiểu gì cô cũng ẵm gọn danh hiệu Huân chương Hạng hai, Hạng ba chứ chả đùa.
Nhưng mấu chốt là không có chỉ tiêu biên chế.
Những năm đầu, Bộ Hành động Đặc biệt của bọn họ vì muốn thu phục lòng người tiến hóa nên đã tung chỉ tiêu biên chế ra như mưa, dễ như trở bàn tay. Hậu quả là vô tình vung tay quá trán, số lượng chỉ tiêu vượt mức quy định.
Cộng thêm tỷ lệ tử vong của Bộ Hành động Đặc biệt hiện nay đã giảm sút đáng kể, đám người tiến hóa thì ai nấy đều tuổi trẻ phơi phới. Đường đường là một cơ quan trực thuộc quyền quản lý trực tiếp của Nhà nước, vậy mà lại có cả tá người tiến hóa đang phải xếp hàng rồng rắn chờ ở vị trí Chuyên viên cấp I để được thăng chức!
Phải hiểu rằng, chỉ tiêu biên chế được phân bổ dựa trên số lượng dân số tại thời điểm phân định ranh giới hành chính. Hiện nay, độ tuổi nghỉ hưu của cán bộ nhà nước liên tục bị kéo dài, Nhà nước lại đang gắt gao cắt giảm biên chế, lấy đâu ra chỉ tiêu dư dả nữa chứ?
Rất nhiều chỉ tiêu biên chế của Bộ Hành động Đặc biệt thực chất là đang chiếm dụng chỗ của các ban ngành chính quyền khác. Nếu không, vị Trưởng ban Tổ chức kia cũng chẳng dám liều mạng đắc tội với bọn họ mà giở thói ăn vạ như thế.
Cứ tiếp tục lấn chiếm chỉ tiêu, thì các ban ngành khác chỉ có nước đắp chiếu khỏi làm việc luôn cho xong.
“Để tôi gọi cho Trưởng ban Tổ chức một cuộc nữa xem sao.” Hoắc Lăng kiên quyết không chịu bó tay đầu hàng.
Mấy chuyện vớ vẩn khác không lo được thì thôi, chứ dăm ba cái chỉ tiêu biên chế này mà không đòi được sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
