Nhưng mặt hại là có thể bạn sẽ bị hàng xóm láng giềng tố giác là người tiến hóa bất hợp pháp, làm lãng phí nhân lực của cảnh sát là bị phạt tiền đấy. Tiền trợ cấp người tiến hóa của bọn tôi đa phần đều nộp phạt hết cả rồi.]
[Ngọc Trai A Bối Bối: Suốt ngày kè kè cái huy hiệu trên ngực đi đi lại lại tôi chịu không nổi, nên tốt nhất là cứ che giấu được đến đâu hay đến đó. Dù sao thì chỉ cần cấp bậc người tiến hóa không vượt qua hạng B, thì cũng đâu bị bắt buộc phải đeo huy hiệu đâu.]
...
Bạch Hà Vỹ ghi tạc những điểm mấu chốt vào lòng, bước chân vào một quán cà phê với biểu tượng hình sừng hươu, gọi một ly Latte sữa dừa rồi nghiêm túc suy xét xem có nên kể cho gia đình nghe hay không.
Thôi bỏ đi. Bố mẹ cũng có tuổi rồi, nhỡ đâu làm họ hoảng sợ thì lại phiền.
Bạch Hà Vỹ lén lút về nhà, gom đủ giấy tờ tùy thân và sổ hộ khẩu, định bụng đến Viện Nghiên Cứu ở địa phương đăng ký kiểm tra trước, biết đâu cấp bậc người tiến hóa của cậu lại thấp lẹt đẹt thì sao?
“Chị An... à không, Trưởng phòng An, Bạch Hà Vỹ sắp đi kiểm tra cấp bậc người tiến hóa rồi kìa, chúng ta phải làm sao đây?”
“Ý của Cố vấn Ôn là không cho chúng ta tiết lộ với cậu ta, tức là bảo Viện Nghiên Cứu làm giả giấy tờ sao? Làm giả giấy tờ thì cũng được thôi, nhưng vấn đề là ai đứng ra chịu trách nhiệm, ai sẽ ký tên đây? Nhỡ sau này bung bét ra thì ai gánh trách nhiệm này?”
An Đình Ngọc nghe đến đây liền ngớ người: “Chuyện này còn cần ai chịu trách nhiệm nữa? Đương nhiên là Ôn Tri Nhất chịu trách nhiệm rồi, chính anh ta đưa ra yêu cầu đó cơ mà.”
“Nhưng có văn bản giấy tờ gì đâu, làm gì có bằng chứng.” Người đồng nghiệp đứng cạnh nói nhỏ: “Đến lúc truy cứu trách nhiệm, chắc chắn là ai nhúng tay vào, ai ký tên thì người đó phải gánh tội rồi.”
An Đình Ngọc nghiêm túc suy đi tính lại, nếu bản thân bị cách chức, thì với cái tình hình khó khăn hiện tại, muốn kiếm được một công việc tử tế cũng khó như lên trời, cô không thể vì ba cái chuyện cỏn con này mà đánh mất cần câu cơm được.
Thế là cô lập tức bấm máy gọi cho Hoắc Lăng - người đang chẳng biết đang nghỉ ngơi ở xó xỉnh nào. Đã leo lên cái chức vụ cao chót vót thế này rồi, chẳng nhẽ ông ta còn muốn trốn tránh trách nhiệm? Cái lợi của chức cao chính là lỡ có bề gì thì cứ giáng chức là xong chuyện, hơn nữa không gian giáng chức cũng dư dả lắm.
Người đàn ông mệt lử đang nằm ườn ở nhà chờ giao đồ ăn nhấc điện thoại lên, để chuông reo cả buổi mới uể oải bắt máy: “Tiểu An à, nếu không có chuyện gì quan trọng thì đợi tôi hết phép rồi hẵng bàn nhé.”
“Bộ trưởng Hoắc à, ngài đúng là người bận rộn nên hay quên.” An Đình Ngọc tức tối nghiến răng: “Tôi đang gánh quả bom nổ chậm của Cố vấn Ôn thay ngài đấy nhé.”
“Tôi còn chưa được lên chức Trưởng Bộ, vẫn là Phó Bộ thôi.” Hoắc Lăng trả lời khiêm tốn: “Chủ yếu là do Bộ Hành động Đặc biệt của chúng ta cấp bậc cao, nên cô cứ gọi tôi là Chủ nhiệm là được rồi, người một nhà cả, khỏi màu mè hình thức đi.”
“Chủ nhiệm Hoắc, Bạch Hà Vỹ đã rục rịch đi xin cấp huy hiệu người tiến hóa rồi, nhưng ý của Cố vấn Ôn là chúng ta không được phép nói cho cậu ta biết cấp bậc thực sự, để tránh nảy sinh biến cố.
Bởi vậy, chuyện này cần ngài ra mặt đánh tiếng với Viện Nghiên Cứu trong thành phố, bảo họ làm một bộ hồ sơ giả qua mặt cậu ta. Chuyện chỉ có thế thôi, tôi xin hết.” An Đình Ngọc tuôn một mạch không vấp váp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
