Bạch Hà Vỹ thoáng chốc im lặng, chẳng biết đáp lại thế nào. Cậu không còn là thanh niên bốc đồng bồng bột, cũng chẳng phải kẻ sống một thân một mình, để còn mộng mơ những chuyện viển vông phi thực tế.
“Cậu đang lo lắng điều gì sao?” Thấy Bạch Hà Vỹ mãi không lên tiếng, An Đình Ngọc cũng khó mà nắm bắt được tâm trạng hiện tại của cậu.
“Tôi đang thắc mắc là, điểm thi cấp tỉnh của tôi vẫn chưa có, nếu tôi trở thành người tiến hóa ngay lúc này thì có ảnh hưởng gì đến việc thi cử của tôi không?” Bạch Hà Vỹ buột miệng đáp.
Tầm hôm nay chắc là có điểm rồi chứ nhỉ.
“Cậu Bạch, cậu quả thực là một công dân gương mẫu.” An Đình Ngọc bộc bạch đầy chân thành, ánh mắt nhìn cậu không còn vương nét kiêu ngạo như ban đầu, thay vào đó là sự ôn hòa, ấm áp.
Cô vốn quen giữ thái độ nghiêm khắc với những người tiến hóa, nhưng đối với những công dân biết tuân thủ pháp luật, An Đình Ngọc hiển nhiên sẽ có cách cư xử hoàn toàn khác biệt.
Không biết bao nhiêu người sau khi trở thành người tiến hóa đã không tránh khỏi sự kiêu ngạo và tự mãn, nảy sinh những suy nghĩ viển vông phi thực tế, thường thì chỉ khi bị đả kích một cách tàn nhẫn, họ mới cay đắng nhận ra bản thân mình cũng chỉ tầm thường đến thế mà thôi.
Thế nhưng, Bạch Hà Vỹ rõ ràng là người tiến hóa mạnh nhất trên thế giới này, lại không hề bị sức mạnh làm cho mờ mắt, bất kể cậu đang giữ thái độ hay suy nghĩ gì, đều đáng để người khác nể trọng.
“Cũng tàm tạm thôi.” Bạch Hà Vỹ đương nhiên nhận ra sự thay đổi trong thái độ của đối phương, nhưng cậu cũng chẳng mảy may bực bội. Rốt cuộc thì trong lúc xử lý công việc cho người dân, với những người nhã nhặn và những kẻ hách dịch, thái độ của cậu dĩ nhiên cũng phải khác nhau rồi.
“Bạch Hà Vỹ, mày mất trí rồi sao? Chỉ cần mày đánh bại ả, toàn bộ số tiền vàng dưới đất này sẽ thuộc về mày, gia nhập tổ chức “Thần Trượng”, mày có thể một bước lên mây. Còn đi theo ả, mày được cái lợi ích gì?” Ngụy Ba dù bị lôi đi vẫn cố gào thét hăm dọa từ bên ngoài.
“Tôi đâu có ngu, mớ vàng thỏi với cả đống tiền không rõ nguồn gốc này, hôm nay vừa mang đi gửi ngân hàng thì ngày mai Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đã đến gõ cửa nhà rồi.” Bạch Hà Vỹ lén lút đảo mắt khinh bỉ.
Người quân tử kiếm tiền cũng phải giữ đạo lý. Nếu không, nhỡ đâu bị quy cho cái tội “sở hữu tài sản lớn không rõ nguồn gốc”, một tên nhân viên hợp đồng quèn mà có ngần ấy tiền, khéo cậu sẽ trở thành tâm điểm ném đá của dư luận cả nước mất.
Các đồng nghiệp ở cơ quan đã bù đầu bù cổ với công việc lắm rồi, mình không nên trút thêm rắc rối cho bọn họ nữa thì hơn.
Ơ, công văn chỉ đạo ư? Ai đến nhà người ta mà lại mang cái thứ đó theo chứ?
An Đình Ngọc bất chợt đứng sững người lại, vẻ lúng túng hiện rõ, hai người đưa mắt nhìn nhau không biết phải làm sao.
“À ừm, Trưởng phòng An, không phải tôi không tin cô.” Bạch Hà Vỹ cười gượng gạo: “Tôi cũng xem như là người nửa trong thể chế rồi, bây giờ Trung ương lúc nào cũng rêu rao phải tinh giản biên chế, số lượng chỉ tiêu thi cấp quốc gia và cấp tỉnh thì năm sau lại hẻo hơn năm trước.
Bất cứ kỳ thi nào mà không tổ chức thi viết đều dễ dàng bị mang ra mổ xẻ tố cáo. Cô cứ khơi khơi hứa cho tôi một suất biên chế, thì tôi cũng phải tận mắt nhìn thấy chứng cứ xác thực đã chứ, đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)