“Cậu Bạch, chắc hẳn đến lúc này cậu cũng lờ mờ nhận ra chuyện gì đang xảy ra rồi.” An Đình Ngọc mỉm cười, chẳng hề ra oai lãnh đạo trước mặt Bạch Hà Vỹ: “Chúc mừng cậu, cậu đã chính thức trở thành một người tiến hóa.”
Kỳ thực, ngay từ lúc đầu chạm mặt đám người Ngụy Ba, Bạch Hà Vỹ còn đinh ninh bọn chúng là lũ lừa đảo. Nhưng đến khi thấy người của Bộ Hành động Đặc biệt cũng đích thân tìm đến tận cửa, trong lòng ít nhiều cũng bắt đầu bán tín bán nghi về nhận định của mình.
Chỉ là, đột nhiên nghe đối phương nói mình đã là người tiến hóa, cảm giác không quen là điều khó bề tránh khỏi.
“Chuyện này... có khi nào có nhầm lẫn gì không? Tôi thấy mình đâu có biết bay đâu. Hơn nữa, chẳng phải người tiến hóa đều xuất hiện vào Ngày tiến hóa sao? Ngày tiến hóa cũng đã trôi qua được năm năm rồi, tôi giờ này mà còn có thể tiến hóa được nữa à?” Bạch Hà Vỹ đưa tay sờ gáy, vẻ mặt vẫn còn đầy bối rối và khó hiểu.
Tính từ Ngày tiến hóa, những người mang năng lực tiến hóa đã hiện diện trên thế giới này được tròn năm năm.
Năm năm là một khoảng thời gian đủ dài để thay đổi rất nhiều thứ. Nó đủ để khiến những người dân vốn còn ôm ấp thái độ hoài nghi, sợ hãi, sùng bái hay thậm chí là kỳ thị người tiến hóa có thể tự điều chỉnh lại trạng thái tâm lý, từ đó đón nhận những người tiến hóa bằng một thái độ cởi mở, đúng mực và thấu hiểu hơn.
Cùng với đó, một số cơ quan báo đài đã tiến hành theo sát và sản xuất các bộ phim tài liệu, nổi bật nhất phải kể đến bộ phim “Xin chào, Cảnh sát người tiến hóa”.
Dưới sự quảng bá mạnh mẽ của các phương tiện truyền thông chính thống, bộ phim này đã tạo nên một cơn sốt trên toàn quốc, những phân cảnh đắt giá và những câu thoại hài hước kinh điển xuất hiện vô số.
Thông qua đó, vô số người dân đã được chứng kiến một khía cạnh hoàn toàn khác của người tiến hóa, cũng như cuộc sống đời thường của họ khi kề vai sát cánh làm việc cùng người bình thường.
Và lẽ đương nhiên, mọi người không còn quá nhiều thành kiến hay xa lánh người tiến hóa nữa. Cho đến nay, quốc gia này đã trở thành nơi có cái nhìn thiện cảm nhất, đồng thời cũng ban hành nhiều quy định chặt chẽ nhất đối với người tiến hóa trên toàn cõi Lam Tinh (hành tinh xanh) này, đồng thời cũng là quốc gia có mức độ cạnh tranh gay gắt nhất.
Người tiến hóa giờ đây cũng chẳng còn gì to tát nữa.
Những vị trí thực thi pháp luật hành chính mà người tiến hóa nhắm đến thường không yêu cầu khắt khe về chuyên ngành hay trình độ học vấn, độ cạnh tranh phải nói là vô cùng khốc liệt.
Gần đây, không ít người tiến hóa đã bắt đầu lên tiếng phản đối, yêu cầu phải thay đổi hình thức tuyển dụng dựa trên phân loại cấp bậc và đặc điểm của người tiến hóa nhằm giảm bớt tính cạnh tranh.
Nhưng mấy chuyện này cũng chẳng can hệ gì lắm đến Bạch Hà Vỹ, ít nhất thì cậu cũng nghĩ vậy.
“Dẫu rằng đa số người tiến hóa đều xuất hiện ồ ạt từ Ngày tiến hóa vào 5 năm trước, thế nhưng điều này không đồng nghĩa với việc người tiến hóa chỉ giới hạn xuất hiện vào đúng ngày hôm đó.
Trên thực tế, quanh khoảng thời gian diễn ra Ngày tiến hóa, vẫn có những trường hợp người tiến hóa xuất hiện rải rác, chỉ là do số lượng ít ỏi nên không thu hút được sự chú ý mà thôi.” An Đình Ngọc khẽ lắc đầu giải thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)