Bên này Cố Diệp gửi mấy tin nhắn đi đều không thấy bên kia trả lời, cậu quay lại phòng khách thì thấy Úc Trạch: “Anh yêu, anh giúp em điều tra mấy thứ đi.”
Úc Trạch nghi hoặc hỏi: “Thứ gì?”
Cố Diệp nhíu mày: “Em chỉ có ID của người đó thôi, anh cho người điều tra giúp em địa chỉ của cô gái này, với cả thuê luật sư giúp em nữa.”
Úc Trạch gật đầu: “Sáng mai anh sẽ sắp xếp làm giúp em.”
Cố Diệp chạy tới ôm cổ Úc Trạch, hôn mạnh một cái: “Yêu anh!”
Sau đó, Cố Diệp lại gọi qua cho Giải Thừa, nhưng thái độ không vui cho lắm: “Tiểu Thừa Tử, mai rảnh không?”
Giải Thừa ghét bỏ nói: “Ai là Tiểu Thừa Tử hả, nghe có khác gì thái giám không? Mai đi đâu?”
Cố Diệp nghiêm túc nói: “Chắc là phải đến thủ đô rồi.”
Giải Thừa cười nói: “Mối làm ăn của giờ rộng dữ vậy hả?”
Cố Diệp lười nói đùa với hắn liền gửi một tấm hình qua: “Trên mặt cô ấy có tử khí, một là cô ấy bị bạo hành tới chết, hai là cô ấy giết chết cả nhà mình, sau đó lãnh án chung thân.
Em muốn ngày mai bằng bất cứ giá nào cũng phải đi cứu cô ấy.”
Úc Trạch thản nhiên nói: “Để anh mua, không mua được thì tự lái xe đi, anh sẽ thuê tài xế.
Xa quá thì đi trực thăng, còn không được nữa thì đi chuyên cơ quốc tế của anh.”
Cố Diệp đang ôm lấy khuôn mặt đẹp trai của Úc Trạch, vẻ mặt thay đổi trong giây lát: “Úc tổng đẹp trai quá trời! Quá tuyệt vời! Quyết định vậy đi.
Giải Thừa, mai nhớ năm giờ dậy đấy, ê Tiểu Thừa Tử?”
Giải Thừa hít một hơi thật sâu, yếu ớt phát biểu: “Biết rồi, anh mày không muốn nói chuyện nữa.”
Vẻ mặt Cố Diệp ghét bỏ mà cúp điện thoại, cậu còn chưa có đánh hắn đâu mà làm gì đã quạu, hứ!
Năm giờ sáng hôm sau, Cố Diệp xách Giải Thừa lên, đi tới địa chỉ nhà cô gái kia.
Cô ấy ở một ngôi làng nhỏ trong tỉnh lẻ, là một ngôi làng nông thôn khá vắng vẻ cách thủ đô sáu trăm cây số.
Người của Úc Trạch cũng có một vé đi tới tỉnh lẻ, chừng một tiếng rưỡi sẽ đến nơi, sau khi đến thì sẽ có xe chờ sẵn đưa bọn họ tới thẳng thôn nhỏ.
Lần này đi không chỉ có Cố Diệp và Giải Thừa mà còn có một luật sư trẻ tuổi, chính là luật sư Trương – luật sư gia đình của nhà Úc Trạch, cùng với một bảo tiêu kiêm lái xe chừng ba mươi tuổi, vẻ mặt nghiêm túc, là bảo tiêu đã đi theo Úc Trạch rất nhiều năm.
Bên ngoài còn bao nhiêu người Úc Trạch lén phái theo nữa thì Cố Diệp cũng không biết, có cảm giác Úc Trạch thực sự coi cậu như bảo bối vậy, chỉ cần cậu ra ngoài là anh sẽ vô cùng lo lắng.
————
Lúc Cố Diệp tới thôn Tiểu Ngô thì đã hơn mười một giờ.
Tất cả những ngôi nhà trong thôn đều là nhà trệt, không giàu có lắm, xung quanh là các khu ruộng đồng.
Giờ này là giờ tan học của lũ trẻ, rất nhiều đứa bé đeo cặp tung tăng cùng bạn về nhà.
Giải Thừa thấy mấy đứa bé thì ngạc nhiên: “Ba mẹ mấy đứa bé này cũng yên tâm ghê ấy, còn để tụi nó tự đi học.”
Cố Diệp nhìn đám nhỏ, cười nói: “Ở nông thôn toàn vậy thôi, không nguy hiểm như trên thành phố nên người lớn rất yên tâm.”
Giải Thừa trêu chọc nói: “Cứ làm như em ở nông thôn rồi ấy.”
Cố Diệp nghiêm túc nói: “Em nằm mơ thấy đó.”
Giải Thừa khinh bỉ: “Thiếu gia yếu ớt con nhà giàu đừng có mà chém gió nữa.” Hai người vừa đi vừa nói, không biết đường cũng không rõ cụ thể người kia ở đâu, định tìm một người để hỏi thì thấy đám nhóc đang xúm lại làm gì đó.
Cố Diệp kéo cửa sổ xe xuống, nhìn đám nhóc đang vây quanh một cô bé chừng tám tuổi, xô xô đẩy đẩy.
Vài thằng nhóc trông có vẻ lớn hơn bé gái mấy tuổi, mỗi đứa đẩy một cái khiến cô bé loạng chà loạng choạng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
