Úc Trạch nghiêm túc nói: “Anh vẫn luôn bình tĩnh, nhưng sau này nếu như có người hỏi thì anh sẽ nói thẳng.”
Cố Diệp thở phào nhẹ nhõm, đoán chắc chẳng có ai dám đi hỏi trực tiếp về mặt vấn đề tình cảm với Úc Trạch đâu.
Úc Trạch lại nhắc nhở Cố Diệp một câu: “Em cũng phải như vậy.”
Lúc này Cố Diệp mới phản ứng kịp lại sau lời nói của Úc Trạch, cậu bất đắc dĩ nói: “Vậy chắc chắn sẽ rất nhiều người hỏi em đó.”
Úc Trạch bất mãn hỏi: “Anh làm em mất mặt hả?”
“Không đâu, anh ưu tú như vậy cơ mà.” Cố Diệp tranh thủ thời gian nâng khuôn mặt của Úc Trạch lên dỗ dành, cậu nhìn vào ánh mắt đối phương mà mềm lòng: “Anh đừng dùng ánh mắt oán giận đó nhìn em, em sẽ tìm cơ hội nói ra.”
Khóe miệng Úc Trạch nâng lên: “Trực tiếp nói vào thứ bảy?”
Cố Diệp: “… Không phải anh một ngày có trăm công nghìn việc sao? Những việc này sao lại tính toán rõ ràng như thế.”
Úc Trạch mỉm cười cúi đầu hôn một cái lên chóp mũi Cố Diệp: “Anh đều tính toán rõ ràng những chuyện liên quan đến em.”
Cố Diệp bật cười: “Được, em sẽ cho anh một danh phận, anh bình tĩnh lại để em nói chứ anh đừng nói.”
Úc Trạch nhíu mày: “Vì sao?”
Cố Diệp dùng một nụ hôn thay thế cho câu trả lời.
Cần hỏi vấn đề vì sao sao, cậu không ngốc.
Nếu người khác hỏi thì chắc chắn Úc Trạch sẽ thô bạo ném tới một quả bom khẳng định đúng là chúng tôi ở cùng nhau mặc kệ cho người khác đánh giá như thế nào.
Úc Trạch là con cưng của trời, cậu không để ý danh tiếng của mình nhưng không nhịn được nếu có ai nói một câu không tốt về Úc Trạch.
Cậu không chặn nổi lời hoang đường từ miệng của mọi người, chỉ muốn nhìn anh an ổn sống qua ngày nhưng lại không nghĩ tới tính cách của Úc Trạch lại hay ghen như thế này, làm cậu không nghĩ biện pháp không được.
Sáng thứ sáu, Cố Diệp phát thông báo trên weibo: Tối thứ sáu vào lúc tám giờ tôi sẽ lên xem miễn phí mười quẻ, bây giờ tôi đi học.
Sau khi đăng xong weibo Cố Diệp không có tinh thần đứng lên liền đu sau lưng Úc Trạch để anh đưa đi rửa mặt.
Úc Trạch đã ăn mặc chỉnh tề, cõng Cố Diệp ở sau lưng như đang cõng theo một con búp bê lớn đi đến phòng tắm mỉm cười hỏi: “Cần anh giúp gì không?”
Cố Diệp ghét bỏ đẩy đối phương ra: “Anh đi nhanh lên đi, không phải hôm nay có cuộc họp sao? Đi nhanh lên.”
Úc Trạch dặn dò: “Ăn sáng rồi tới trường học, sau đó báo tin cho anh.”
“Đã làm suốt cả đêm sao?”
Cố Diệp: “… Ừm.”
Hạ Tường quan tâm hỏi: “Cậu có sao không, không có bị thương chứ? Tớ nghe nói có người bị thương.”
Cố Diệp bất đắc dĩ: “Cậu nghe được ở đâu thế?”
Hạ Tường cười nói: “Cậu đừng để ý nghe ở đâu, tớ nghe nói thật sự đã biến thành cương thi rồi?”
“Ừm.”
Triệu Bằng Vũ cũng tò mò: “Giải quyết như thế nào?”
“Thì là rất nhiều người ở một chỗ cùng nhau giải quyết.”
Hạ Tường hỏi: “Quá trình thế nào?”
“Thì là cùng nhau giải quyết, các cậu muốn hóng chuyện chi tiết như vậy làm gì.” Cố Diệp đã mất kiên nhẫn mà hai con người kia vẫn còn hỏi: “Ở đâu cơ! Đây không phải do bọn tớ hiếu kì à? Làm sao nàng ta lại có thể đối đầu với nhiều người như thế? Quá lợi hại rồi, chúng tớ chỉ mới thấy ở trên TV thôi.”
Cố Diệp vừa nghĩ tới quá trình diệt trừ kia là cảm thấy mặt với thắt lưng đều đau, cậu lạnh lùng nói: “Các cậu không phải người trong cuộc nên cũng không cần phải hóng hớt đâu, hỏi nhiều sẽ chết đó.”
Mặt của Triệu Bằng Vũ và Hạ Tường không thay đổi nhìn cậu một hồi sau đó cùng nhau hành động, ấn Cố Diệp lên trên bàn rồi vò tóc cậu thành một đống cỏ khô.
Trong lòng Cố Diệp mệt mỏi.
Mới hai ngày không trở về mà hai người này đã điên rồi, không còn là những đứa trẻ dễ thương và đáng yêu nữa.
Ngoan ngoãn học hết một ngày rưỡi thì lại đến cuối tuần.
Trước khi tan học, thầy giáo có dặn thứ hai là buổi thi thử nên muốn nhắc nhở các bạn học tập, cuối tuần không nên buông thả mà phải chăm chỉ ôn tập tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
