Tề Phong Tuấn lầm bầm.
Tả Nhất Hàn liếc anh ấy một cái: "Bớt để ý hắn đi, đừng quan tâm hắn."
Tề Phong Tuấn vỗ ngực bảo đảm: "Tôi mà thèm quan tâm loại cặn bã này?"
Tả Nhất Hàn nói: "Tốt nhất là thế."
Hai người bọn họ là bạn tốt ngoài đời thực, còn quen biết Lâm Mặc là qua trò chơi, chủ yếu là do Lâm Mặc đủ trâu bò, con gà mờ chơi game vạn năm Tề Phong Tuấn lập tức ôm đùi Lâm Mặc, mặt dày nhận làm lão đại.
Lâm Mặc là một người khá cô độc, thường xuyên độc lai độc vãng nhưng gặp phải phó bản cần tổ đội thì cũng sẵn lòng cho hai người họ đi theo.
Dù sao kiểu nhiệm vụ tổ đội thế này, không có đồng đội đi kèm, hố ghép ngẫu nhiên đồng đội còn to hơn, thà có đồng đội cố định còn hơn.
Cho dù tên ngốc nào đó đôi khi hơi ồn ào.
Lâm Mặc đi một vòng trong công viên giải trí, ánh mắt dừng lại trên các thiết bị vui chơi gần đó, cuối cùng lại nhìn thấy một bức ảnh chụp chung của gia đình ba người.
Anh cúi người nhặt lên.
Giản Thư Thư lén lút đi theo nhóm người bọn họ, vừa rồi cô bị đập đến nổ đom đóm mắt, chim nhỏ cũng bay ra xoay vòng vòng, có thể thấy tên nhóc này ra tay tàn nhẫn, mà cô thì cực kỳ thù dai!
Người khác không nhìn thấy cô nên đá cô như quả bóng thì thôi đi, tên nhóc này rõ ràng nhìn thấy cô rồi, thế mà lại còn dùng súng lục hất cô bay đi?
Thù gì oán gì chứ?
Người tí hon Mosaic vung đôi chân ngắn cũn ra sức guồng, cô không cắn anh một cái thì không phải là Giản Thư Thư!
Trái tim vốn đang hoang mang bị lấp đầy bởi thù hận, Giản Thư Thư quả thật đã vực dậy tinh thần! Suốt dọc đường cô đều đảo đôi chân ngắn Mosaic của mình.
Cuộc đời lại có mục tiêu mới.
Lâm Mặc dẫn theo Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn đi một vòng công viên giải trí, ngoại trừ một bức ảnh chụp chung ra thì không thu hoạch được gì, xem ra bức ảnh này là manh mối quan trọng.
"Trời sắp tối rồi, tìm chỗ nghỉ ngơi trước đã, ban đêm trong phó bản rất nguy hiểm."
Lâm Mặc nói.
Tề Phong Tuấn cũng lập tức gật đầu: "Đúng đúng đúng, chúng ta mau tìm địa điểm qua đêm thôi."
Hai người mới đã gia nhập vào đội ngũ của anh ta, nhóm ba người của đội khác cũng đi theo anh ta, xem ra quá nửa người chơi đều chọn đứng cùng gã đàn ông tóc đỏ.
Du Cách nhìn về phía Tề Phong Tuấn chào hỏi: "Tiểu Tề, thế nào, có muốn qua đây ở cùng bọn tôi không? Buổi tối ngoại trừ tang thi có thể còn có quái vật, chúng ta ở cùng nhau sẽ an toàn hơn."
Nụ cười của anh ta trông có vẻ rất đáng tin cậy, toát ra một vẻ dịu dàng: "Tiện thể mọi người còn có thể trao đổi manh mối tìm được với nhau."
Tề Phong Tuấn lập tức lắc đầu: "Thôi, tôi nghe theo lão đại của tôi hết, lão đại của tôi chỉ có một."
Tả Nhất Hàn lạnh lùng liếc gã đàn ông tóc đỏ một cái, mở miệng nói: "Thu cái dị năng của anh lại đi, một mùi cá tanh tưởi."
Mặt nạ dịu dàng của Du Cách suýt chút nữa không giữ được, anh ta quả thật đang sử dụng dị năng liên tục.
Người chơi và người chơi đôi khi cũng sẽ tàn sát lẫn nhau, thế giới trong phó bản rất tàn nhẫn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
