Nhìn mà Giản Thư Thư thấy ê cả răng.
Bức màn mạt thế được vén lên, đường phố trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Tiếng la hét vang lên khắp nơi.
Các bậc phụ huynh ôm con chạy trốn tán loạn, Giản Thư Thư đáng thương bị người ta đá bay, tầm nhìn của người tí hon Mosaic chỉ toàn là những đôi chân, lại còn là những đôi chân đá vào người cô, cô mới phát hiện ra mình có thực thể.
Đúng vậy.
Tuy cô là Mosaic nhưng lại có thực thể! Bị người ta đá qua đá lại sẽ đau đấy!
Giản Thư Thư bị đá như quả bóng vài phút, sau đó sống chết bám chặt lấy một đôi chân leo lên, phải nói là đôi chân này vừa thẳng vừa dài.
Trong nháy mắt, Lâm Mặc giải quyết xong một con tang thi sơ cấp, quay đầu thì phát hiện trên chân mình dính một sinh vật không xác định, anh nghiêng đầu nhìn.
Nhưng nhìn mãi chẳng ra cái gì.
Trực giác mách bảo anh thứ này không có ác ý, giống như con muỗi nhỏ mùa hè hay loài côn trùng nhỏ phiền phức mùa thu.
Thế là anh giơ tay dùng báng súng gạt nó ra, xoay người lao vào trận chiến mới.
Cả quá trình chưa đến một giây.
Người tí hon Mosaic Giản Thư Thư vừa leo lên đùi người ta lập tức bay vèo đi, cuối cùng lăn lông lốc đập vào thùng rác.
Quái vật nhỏ Mosaic chóng mặt hoa mắt.
Trên đầu có thêm một vòng xoáy đen.
Giản Thư Thư: "???"
Cách đó không xa.
Tề Phong Tuấn vừa nhặt lên dị hạch trên người gã đàn ông tang thi, quay đầu nhìn thấy đồng đội nhà mình hất bay một sinh vật lạ, anh ấy lập tức xun xoe hô lên: "Làm tốt lắm lão đại! Lão đại anh thật là oai phong lẫm liệt..."
Tả Nhất Hàn giơ tay xử lý vài con tang thi sơ cấp: "Phó bản này là phó bản đánh quái à?"
Người chơi qua đường mở miệng nói: "Không chắc, hệ thống còn chưa thông báo, chẳng ai biết là bản gì, nếu là bản đánh quái thì đơn giản, chỉ cần thu thập đủ dị hạch, sau đó đánh bại boss là có thể qua màn."
Lâm Mặc không tiếp lời, nhanh nhẹn xử lý một vòng tang thi sơ cấp xung quanh xong, quay đầu nhìn về phía cổng công viên giải trí sau lưng: "Vào xem sao."
Mọi người lập tức đi theo.
Vé công viên giải trí cần dùng dị hạch tang thi để đổi, mười viên dị hạch tang thi một vé.
Gom góp lại vừa vặn đủ dùng.
Khoảnh khắc bọn họ bước vào cổng công viên giải trí, trên không trung vang lên một giọng nói điện tử lạnh lẽo.
[Nơi đây là một Công Viên Giải Trí Mạt Thế, dưới khung cảnh vui vẻ tại sao lại oán khí trùng trùng, hỡi những người bị vây hãm tại chỗ vì sao không nguyện rời đi.]
Người chơi tóc đỏ nhún vai, dang tay: "Xem ra vận may của chúng ta không tốt lắm, đụng phải phó bản thám hiểm phiền toái nhất, tuy rằng chỉ cần chịu đựng qua ba ngày là có thể qua màn nhưng độ nguy hiểm của phó bản thám hiểm vốn dĩ lớn hơn các loại phó bản khác, muốn nhẹ nhàng sống qua ba ngày sao?"
Anh ta nói xong thì cười cười.
Sắc mặt hai người chơi mới lại trắng thêm một độ, tinh thần gần như sụp đổ.
Lâm Mặc không có phản ứng gì, chỉ tự mình quan sát xung quanh, Tề Phong Tuấn và Tả Nhất Hàn đi theo anh, cũng không để ý gã đàn ông tóc đỏ hù dọa.
"Hạng 2 bảng xếp hạng tân thủ, Hồng Phát Ca Cơ... Du Cách, dị năng là thôi miên, tinh thần thể là nhân ngư, tên này không phải người tốt lành gì, nghe nói ở thế giới thực hắn là bác sĩ tâm lý, còn mở một phòng khám chui."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
