Anh cao hơn Tống Nam Tịch cả cái đầu, chắc khoảng một mét chín.
Tống Nam Tịch hỏi anh: “Khi nào thì đi?”
“Tất nhiên là bây giờ, nếu cô Tống cần thời gian thu dọn đồ đạc thì chúng tôi sẽ đợi thêm, nhưng Bạch Tháp sẽ cung cấp cho cô nhà ở và đồ dùng sinh hoạt mới nên không cần thiết phải tốn quá nhiều thời gian để dọn dẹp đồ dùng hàng ngày.”
Ngoài Phương Ẩn Niên, phía sau anh còn có bốn người đàn ông cao lớn khác, trông như một tiểu đội.
Tống Nam Tịch lập tức tạm biệt viện trưởng cô nhi viện rồi đi theo họ.
Bên trong chiếc xe việt dã, Tống Nam Tịch bị nhóm đàn ông vây quanh, nhưng họ đều rất lịch sự, giữ khoảng cách an toàn nên cô không cảm thấy khó chịu.
“Bạch Tháp cách đây xa không?” Tống Nam Tịch lên tiếng.
Phương Ẩn Niên ngồi ngay cạnh cô, nghe cô hỏi liền nghiêm túc trả lời: “Khoảng 60km, đi mất một tiếng đồng hồ nên nếu cô cảm thấy chán có thể ngủ một lát. Cô có thể tựa vào vai tôi.”
Tống Nam Tịch nhìn bờ vai rộng của anh: “Có thể tựa thật à?”
“Tất nhiên, Lính Gác sinh ra là để phục vụ Dẫn Đường.”
“Đến Bạch Tháp rồi tôi cần phải làm gì?”
Nghe đến đây, Tống Nam Tịch ngẩng đầu nhìn anh: “Dẫn Đường mà cũng có nguy hiểm sao?”
“Không có, nhưng trên đời luôn có những chuyện bất ngờ. Dẫn Đường không thể chỉ là những bông hoa yếu đuối.”
“Tôi thích quan điểm này. Nhưng tôi không muốn chịu khổ...” Tống Nam Tịch thở dài, cô đã nếm trải quá nhiều khổ cực rồi, giờ làm chú cá lười biếng không được sao?
“Đó là một quá trình tuần tự, sẽ không khổ lắm đâu, tôi đảm bảo.”
“Anh đảm bảo? Vậy anh có thể nhờ vả huấn luyện viên giúp tôi à?”
Phương Ẩn Niên cúi đầu nhìn cô, bỗng cười khẽ: “Tôi chính là huấn luyện viên của cô.”
Tống Nam Tịch cũng cười theo: “Vậy anh nhẹ tay một chút nhé, xin anh đấy.”
“Tôi sẽ làm vậy.” Phương Ẩn Niên gật đầu xem như đã đồng ý yêu cầu của cô.
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì. Những yêu cầu nhỏ không quá đáng của Dẫn Đường tôi đều sẽ cố gắng đáp ứng hết mức có thể.” Phương Ẩn Niên mỉm cười.
Cuộc trò chuyện tạm dừng đây, Phương Ẩn Niên không giỏi khuấy động không khí, Tống Nam Tịch cũng không có gì muốn hỏi thêm.
Cô ngẩn ngơ nhìn khung cảnh vụt qua ngoài cửa sổ, mặc cho những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu lan tỏa. Dòng suy nghĩ của cô như những sợi dây leo uốn lượn sinh trưởng, gặp phải thứ gì liền bám vào rồi tiếp tục lan ra ngoài.
Thật ra Phương Ẩn Niên vừa mới kết thúc một nhiệm vụ, sau khi quét sạch dị chủng ở khu vực đó anh liền cảm thấy đầu óc đau âm ỉ. Anh nghĩ, mình cần tìm một Dẫn Đường để hẹn một buổi xoa dịu.
Chỉ là còn chưa kịp hẹn thì đã bị cấp trên cử đi đón vị Dẫn Đường mới này.
Trong xe yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng hít thở nối tiếp nhau, anh nhắm mắt lại cố gắng lờ đi cơn đau đầu.
Có một cảm giác bình yên đến lạ, anh không biết nó đến từ đâu, anh nghiêng về giả thuyết đây là ảo giác của mình, có phải vì mức độ ô nhiễm quá cao không?
Đúng vậy, đây là lần đầu tiên anh ở trong khu ô nhiễm lâu như thế, một lần xoa dịu có lẽ không đủ đâu nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



