“Báo cáo xét nghiệm đã có rồi cô Tống, tôi rất vinh dự được thông báo kết quả rằng, cô đã phân hóa thành một Dẫn Đường.”
Vị bác sĩ phụ trách thông báo kết quả vô cùng phấn khích. Trong thời đại thiếu thốn Dẫn Đường trầm trọng này, vậy mà nay ông ấy lại có thể đích thân xét nghiệm ra một Dẫn Đường! Đây quả thật là chuyện vô cùng vinh quang!
Mười mấy năm trước tận thế ập tới, động thực vật biến dị, vô số người thương vong, con người buộc phải trốn chạy để tìm sự sống.
Cuối cùng, có thể vì môi trường như vậy khiến con người xảy ra biến dị, hoặc cũng có thể là vì quá trình tự tiến hóa của nhân loại, một nhóm người bắt đầu phân hóa.
Một kiểu là Lính Gác với sức chiến đấu tối cao, kiểu còn lại là Dẫn Đường, ngoài việc xoa dịu cho Lính Gác thì gần như không có giá trị vũ lực gì.
Tống Nam Tịch, một cô gái đã sống buông thả suốt mười tám năm trong căn cứ, từ một người bình thường đã biến thành một Dẫn Đường trong ngày trưởng thành.
Bác sĩ đưa bản báo cáo xét nghiệm cho Tống Nam Tịch: “Báo cáo và thông tin cá nhân của cô đã được gửi tới Bạch Tháp, trong vòng một tuần sẽ có nhân viên của Bạch Tháp đến đón cô. Việc kiểm tra cấp bậc Dẫn Đường chi tiết thì phải đến Bạch Tháp mới có thể thực hiện.”
Bác sĩ vui vẻ vỗ vai Tống Nam Tịch: “Đi hưởng những ngày tháng tốt đẹp đi.”
Tống Nam Tịch cúi đầu nhìn bản báo cáo xét nghiệm.
Tờ giấy trên tay này có thể đảm bảo cho cô không cần lo nghĩ nửa đời còn lại, chỉ cần cô còn sống thì sẽ được ăn no mặc ấm.
Ở đây, ai cũng có thể bị đói, nhưng Dẫn Đường thì không.
Tỷ lệ chênh lệch một cách kỳ dị giữa Lính Gác và Dẫn Đường đã tạo nên địa vị tối cao cho Dẫn Đường.
Nửa đời trước cô sống vật vờ trong cô nhi viện của căn cứ, nửa đời sau cô có thể tiếp tục vật vờ ở Bạch Tháp.
“Được, cảm ơn ông.” Tống Nam Tịch cất kỹ bản báo cáo rồi rời khỏi bệnh viện.
Dưới sự điều hành của các nhà lãnh đạo, sau mười mấy năm căn cứ đã đi vào quỹ đạo, chỉ cần không rời khỏi nơi này thì có thể xem như đã an cư lạc nghiệp.
Cô đứng trước cổng bệnh viện nhìn dòng người qua lại trên đường, 80% là người bình thường, 18% là Lính Gác, còn Dẫn Đường chỉ có 2%...
Điều này có nghĩa là... bộ não chậm chạp của Tống Nam Tịch cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo, hai mắt sáng rực.
Sau này cô không cần phải nỗ lực nữa! Không cần vì mấy điểm cống hiến mà phải làm lụng ngoài đồng từ sáng đến tối nữa! Không cần vì một miếng bánh kem mà phải ăn uống dè sẻn nữa!
Nghĩ đến đây, cô vui vẻ quay trở lại cô nhi viện.
Cô nhi viện là nơi cô lớn lên, nhưng họ sẽ không nuôi cô mãi, năm mười sáu tuổi cô đã phải ra ngoài tìm việc làm. Tiền tệ lưu thông hiện nay đã đổi thành điểm cống hiến, trồng trọt, làm công, hay ra ngoài săn giết dị chủng đều là cách để kiếm điểm cống hiến.
Kể cả không phân hóa thành Dẫn Đường thì cô vẫn có thể sống tiếp, chỉ là không được hạnh phúc cho lắm mà thôi.
-
“Chào cô, cô là Tống Nam Tịch phải không? Tôi là Lính Gác của Bạch Tháp. Tên tôi là Phương Ẩn Niên, tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa cô đến Bạch Tháp.”
Người Lính Gác đứng ở cửa có thân hình cao ráo, vai rộng eo thon, bộ đồ tác chiến bó sát người lờ mờ để lộ những đường cơ bắp săn chắc, kết hợp với khuôn mặt tuấn tú và giọng nói trầm tĩnh của anh rất dễ khiến người khác có cảm tình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



