“Tiểu Du, ngại quá, tôi đến muộn.”
Tôi thực sự có hẹn, là Chúc Do Thâm làm việc ở cục cảnh sát thành phố Thượng Hải, thường xuyên bận rộn đến khuya.
Anh ấy là khách thường xuyên đến ngân hàng, tôi đã giúp anh ấy giải quyết công việc kinh doanh cực kỳ khó khăn và anh ấy cũng đến tư vấn cho tôi về mọi vấn đề tiền bạc.
Tôi muốn gặp lại Lưu Hành Chi nhưng anh đã biến mất trong đám đông.
Chúc Do Thâm thấy tôi nhìn về phía đám người đang khiêu vũ, liền kéo tôi đi khiêu vũ.
Vũ khúc du dương, mũi chân xoay tròn. Trong cảnh tượng kỳ quái, tôi vẫn một mực tìm kiếm hình bóng Lưu Hành Chi.
Đùng!
Đột nhiên trên lầu có tiếng súng nổ, phát nổ đầu tiên, tất cả mọi người đều dừng lại. Nhưng đến tiếng thứ hai, thứ ba, đèn pha lê màu đỏ lắc lư kịch liệt, mọi người bắt đầu hoảng loạn chạy về phía cửa.
Rất nhiều cảnh sát tuần tra, thám tử Pháp chạy tới, tầng ba chỉ có mấy thi thể nằm trong vũng m..áu, kẻ nổ súng đã sớm không biết đi đâu.
Tô giới của Pháp vốn đề phòng nghiêm ngặt, nhưng lại có người dám cầm súng hành hung. Sự kiện vừa xảy ra, các tờ báo tranh nhau đưa tin.
Tôi đã mua một tờ báo.
Đêm đó người c..hết là một kẻ phản bội, kế hoạch mưu sát chu đáo chặt chẽ, thủ pháp quyết đoán, rất có ý trừ gian diệt ác.
Tôi hiểu vì sao Lưu Hành Chi bảo tôi về sớm một chút.
8
Thượng Hải năm 1927, thần hồn nát thần tính, người người cảm thấy bất an.
Thay vì muốn gặp Lưu Hành Chi, tôi lại mong không gặp được anh.
Chúc Do Thâm thăng chức, lại càng bận rộn đến chân không chạm đất, muốn tôi đến cục cảnh sát thay anh làm nghiệp vụ.
Nhưng không ngờ, trong phòng làm việc của Chúc Do Thâm, tôi nhìn thấy hồ sơ bắt giữ Lưu Hành Chi.
Thạch Du, 29 tuổi, người Ninh Ba tỉnh Chiết Giang, nghê nghiệp kinh doanh.
Nếu như không phải ảnh chụp của anh, phần hồ sơ này rất khó nhìn ra là Lưu Hành Chi.
Tiếng bước chân Chúc Do Thâm càng lúc càng gần, tôi vội vàng ngồi xuống sofa, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Anh ấy ngồi vào trước bàn, nhìn một xấp hồ sơ, xoa xoa chân mày: "Gần đây người bị bắt càng ngày càng nhiều, nhà giam sắp không chứa nổi.”
Tôi rót chén nước cầm qua: "Sao thế, tình hình trị an hiện tại loạn như vậy sao?"
Chúc Do Thâm nói: "Rất loạn, Thượng Hải, thậm chí cả Trung Quốc, loạn thành một nồi cháo.”
Tôi liếc nhìn hồ sơ: "Những người này đều phải c..hết sao?"
Chúc Do Thâm lắc đầu: "Đây là sàng lọc phần còn lại, qua hai ngày là có thể thả. Được rồi, nhường chỗ cho tôi, nên bàn chuyện ngân hàng.”
Tôi cười đi lấy tập tài liệu trong túi, Chúc Do Thâm cất tập tài liệu vào trong ngăn kéo.
Vài ngày sau, tôi đến tiệm giặt ủi Chính Chương trên đường Bồ Bách đưa quần áo.
Tôi đưa vali đựng quần áo cho nhân viên cửa hàng, người nọ mở ra nhìn thoáng qua, là một chiếc áo khoác lông màu trắng. Anh ta dẫn tôi ra sau rèm, gọi chưởng quầy ra đón tiếp tôi.
“Tiểu thư, tôi là chủ tiệm Thạch Du.”
Tôi tháo mũ rộng vành xuống, nhìn về phía anh: "Chưởng quầy Thạch, đã lâu không gặp.”
Lưu Hành Chi lộ vẻ kinh ngạc, nhìn xung quanh, đóng chặt cửa sổ, quay người hỏi tôi: "Sao lại là em?"
Tôi xoay xoay vành mũ, thờ ơ nói: "Tôi còn tưởng rằng, đây là một điều bất ngờ.”
Sắc mặt Lưu Hành Chi hết sức nghiêm túc, tôi lập tức thu hồi nụ cười.
Tôi vươn tay: "Đồng chí Hành Chi, tôi là nhân viên tình báo Du Ca.”
Lưu Hành Chi dừng lại một lát, nắm chặt tay tôi, nhịn không được hỏi: "Du Ca, em khi nào thì...”
Tôi cười cười: "Còn nhớ ở khách sạn Bắc Kinh, tôi nhờ anh cho tôi mượn lửa, từ lúc đó.”
Năm đó giảng đường Đại học Pháp khoa vỗ tay tán thưởng, tôi cũng ở dưới đài vỗ tay.
Sau khi Mạnh Tư Ngu ám sát thành công, khó khăn chạy ra khỏi Bắc Kinh. Tổ chức cấp trên cho rằng thân phận người địa phương dễ bại lộ, bảo tôi mau chóng chuyển đến Thượng Hải hoạt động ngầm càng sớm càng tốt.
Bối cảnh gia đình tôi đặc biệt, tôi lại biết nói nhiều ngôn ngữ, bởi vậy đảm nhận công tác thu thập tình báo, không cùng một tuyến với Lưu Hành Chi.
Hơn nữa tôi và Lưu Hành Chi là bạn cũ, lúc phân công nhiệm vụ sẽ cố ý tránh đi.
Nhưng trong khoảng thời gian này, do những vụ bắt giữ quy mô lớn chưa từng có ở Thượng Hải, tổ chức mặt trận đã bị đả kích nặng nề. Hiện nay ở Thượng Hải không có nhiều đồng chí hoạt động. Nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay là bảo vệ lực lượng còn lại.
Tôi cầm lấy chiếc áo khoác lông trắng kia, lật cổ áo lại, là đường may mới.
"Đây là danh sách những người bị bắt trên diện rộng, xin hãy nhanh chóng xác minh, nếu không liên lạc được, toàn bộ đường dây sẽ được chuyển đi ngay lập tức."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



