Nửa năm sau, tướng quân Yamada nói với tôi rằng Trịnh tiên sinh đã c..hết, bên cạnh ông ta xuất hiện kẻ phản bội. Tướng quân Yamada cũng phải rời khỏi Bắc Bình, sau này không cần tôi phiên dịch nữa.
Trong lòng tôi mơ hồ có suy đoán: "Ai đã làm?”
Nghe nói là người bên cạnh ông ta, họ Mạnh, Mạnh Tư Ngu.
Thì ra anh tên là Mạnh Tư Ngu.
6
Từ đó về sau, Bắc Kinh cũng không yên bình nữa.
Trong tháng 2, ở Trịnh Châu nổi lên cuộc bãi công đường sắt lớn. Đến tháng 4, quân cảnh Bắc Kinh náo loạn, giao thông hỗn loạn.
Cuối năm, tôi đến Thượng Hải, nhờ quan hệ của gia đình xin làm việc ở một ngân hàng. Ngân hàng đó nằm trong tô giới của người Pháp, gần như ngăn cách với sự hỗn loạn ở bên ngoài.
Mọi người đi làm uống trà, nói chuyện điện ảnh, chia sẻ báo thời trang. Có người đến làm việc, đưa một tờ giấy vào, tôi đưa tay nhận lấy. Giọng người nọ ngắn gọn: "Xin chào, tôi tới lấy két sắt.”
“Anh tên gì?”
Ngón tay người nọ hơi khựng lại, dường như đang sửng sốt một chút, chậm rãi nói: "Trình Thu Vũ.”
Anh đội mũ nỉ màu đen, kéo cực thấp, che giấu khuôn mặt. Nhận thấy ánh mắt của tôi, anh hơi nâng cằm lên, lộ ra vẻ thật thà.
Thật sự là Lưu Hành Chi.
Từ lần gặp ở Bắc Kinh đã hai năm rưỡi.
Năm ấy Bắc Kinh dán đầy chân dung của anh, quân phiệt thiếu điều lật tung Bắc Kinh, nhưng không bắt được Mạnh Tư Ngu.
Thì ra anh trốn tới Thượng Hải.
Trong lòng tôi tràn đầy nghi vấn, không làm được gì. Chị gái ở cửa sổ bên cạnh chú ý tới: "Tiểu Du, có vấn đề gì sao?”
Lưu Hành Chi nghe vậy, cúi đầu. Tôi vội vàng đứng dậy đi vào phía trong để lấy cho anh thứ anh muốn. Anh vội vã rời đi. Tôi nắm chặt tờ giấy trong tay, trên đó có địa chỉ.
Sau khi tan ca, tôi tìm được số 118 đường Hà Phố, nhưng nơi đó đã sớm bị bỏ hoang. Tôi vốn không ôm hy vọng, tên của anh là giả, những tin tức khác khẳng định cũng là giả.
Tôi trở về, qua giao lộ, người đi đường dần dần nhiều lên. Giọng nói quen thuộc kia vang lên: "Sao em lại tới Thượng Hải?"
Tôi nương theo nơi phát ra âm thanh nghiêng đầu, Lưu Hành Chi cách tôi nửa bước, tạo tình huống trùng hợp là người qua đường.
Tôi cúi đầu cười nói: "Em còn tưởng là địa chỉ là giả.”
“Là giả. Tôi đoán em sẽ đến, nên tới đây chờ.” Giọng nói của anh nghe không ra cảm xúc.
Tôi dừng một bước, Lưu Hành Chi đã đi tới phía trước. Tôi đi nhanh vài bước, hỏi: "Anh định ở lại Thượng Hải bao lâu?"
Lưu Hành Chi trả lời: "Công việc tương đối nhiều, sẽ ở lại thêm một thời gian.”
Anh dừng lại, thì ra là giao lộ phía trước đã bị phong tỏa. Âm thanh leng keng xuyên qua đám người ồn ào. Lưu Hành Chi nói: "Du Ca, mặc dù cùng ở Thượng Hải, chúng ta cũng không cần gặp mặt.”
Anh chỉ chỉ phía trước: "Em đi đường lớn, anh đi đường nhỏ.”
Tôi có ý ám chỉ: "Đường anh đi, cũng là đường lớn.”
Ánh mắt Lưu Hành Chi sáng ngời, xoay người rời đi.
Sau đó, mỗi lần có người đến giao dịch, tôi sẽ nghiêm túc ngẩng đầu nhìn, nhưng đều không phải là anh.
Qua hơn một năm, Thượng Hải nghênh đón phong trào bãi công.
Lúc đầu mọi người đều không đồng tình, nhưng chỉ qua một mùa thu ngắn ngủi, công nhân Thượng Hải đã tổ chức hơn một trăm cuộc bãi công.
Không lâu sau, hàng trăm thành viên của Thanh Hồng bang và các đặc vụ, mặc quần đùi xanh, cánh tay quấn băng trắng chữ "Công" màu đen, ngồi trên nhiều chiếc xe hơi từ tô giới của Pháp phân tán ra bốn phía.
7
Gió bấc ngoài cửa sổ thổi không ngừng.
Quyến Nương hỏi: "Sau lần đó, cô Du không gặp lại thiếu gia ở Thượng Hải sao?"
Tôi dùng than đá lật ngọn lửa trong lò sưởi, ngọn lửa kia càng lúc càng sáng, giống như là đèn hoa đăng lóe lên, giống như đưa tôi về khách sạn Thuỵ Kim cuối thu năm 1927.
Khách sạn Thuỵ Kim nằm trong tô giới của Pháp, là một tòa nhà kiểu Anh. Các vị chức sắc là khách quen ở đây.
Khách sạn Thuỵ Kim mới lắp một ngọn đèn thủy tinh màu đỏ thật lớn, nhân viên phục vụ vừa bật đèn lên, cả tầng đều giống như chìm vào trong mộng màu đỏ.
Âm nhạc dần dần vang lên, là bản nhạc Mạn Châu Sa Hoa (曼珠沙华), rất nhiều người tự giác khiêu vũ. Tôi ngồi một mình, tự nhiên cảm thấy xấu hổ.
Bồi bàn đi tới, hỏi tôi: "Tiểu thư, nếu cô bị người ta cho leo cây, chi bằng về sớm một chút.”
Tôi đặt ly rượu xuống, khéo léo từ chối ý tốt của anh: "Không sao, tôi đang đợi người.”
Không nghĩ tới, nhân viên phục vụ kia lại là Lưu Hành Chi, mặc áo đuôi tôm, đeo găng tay trắng, trông rất lịch sự.
Tôi hơi giật mình, lúc từ biệt ở đường Hà Phố, đã là chuyện của năm kia.
Lúc này, một người từ cửa chạy vào, trực tiếp ngồi xuống đối diện với tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



