"Cậu Quân. Cậu và cô Miên đã ly hôn rồi..."
"Câm miệng."
Trương Tùng Quân trừng lớn đôi mắt sắc bén nhìn về hướng Đào hắng giọng quát lớn, toàn thân toát ra khí lạnh chết người. Bàn tay to siết chặt hiện rõ các đốt xương. Đào rụt rè ngậm miệng nhìn nét mặt đáng sợ của Tùng Quân thì lập tức rùng mình, bẽn lẽn lui lui về sau bà chủ.
Vốn đó là sự thật, sao cậu Quân phải tức giận như vậy? Lúc trước thì đối xử với cô Miên vô cùng lạnh nhạt còn nằng nặc muốn ly hôn đuổi cô Miên đi.
Dường như đã toại nguyện giờ lại trở nên cáu bẳn không chấp nhận, nghĩ cũng thật khó hiểu chả rõ rốt cuộc tâm tư Tùng Quân sâu đến nhường nào? Đúng là ông bà mình nói cấm có sai, khi mất mới thấy quý.
Bà Trương liếc mắt nhìn Tùng Quân hừ lạnh, trên khuôn mặt phúc hậu hiện ý không vui, bà vung tay đập mạnh xuống bàn "rầm" khiến mặt bàn trà có chút rung động nhè nhẹ. Bà chỉ về phía Tùng Quân lớn tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


