"Dung Lạc, chẳng phải em rất yêu Cố Thành hay sao? Bỏ mặc cậu ta cũng hai năm rồi, mau trở về đi, anh sẽ giúp em...có được cậu ta."
"Chỉ cần em quay về nước, tất cả mọi thứ để anh lo liệu, cuối năm em nhất định sẽ là cô dâu của Cố Thành."
Giọng nói trầm thấp chắc nịch từ cổ họng bật ra, nơi khóe môi mỏng chậm rãi nhếch lên biểu thị đường đầy đắc ý. Khoảng chừng 2 phút rất nhanh cuộc nói chuyện giữa hai người kết thúc.
Cố Thành khẽ cong môi cười nhẹ, thoáng cúi đầu nhìn xuống đồng hồ đeo ở cổ tay. Cô nhóc này, bây giờ đã khuya rồi còn làm việc ư? Cố Thành bất đắc dĩ lắc đầu, chầm chậm đẩy cửa bước vào, đúng thật Mộc Miên rất chuyên tâm nên lúc anh đến gần cô cũng không phát hiện.
Dáng vẻ miệt mài, chú tâm của Mộc Miên sao lại cuốn hút đến thế? Khiến đối phương chẳng thể nào rời mắt, rất tao nhã, rất đẹp, không ngờ lúc xử lý công việc cô lại đẹp đến vậy. Cố Thành dường như rơi vào vẻ trầm mặc, ngắm nhìn Mộc Miên, cũng không vội lên tiếng, chí ít anh rất muốn nhìn thêm chút nữa.
Nơi khóe môi Cố Thành đọng lại nụ cười đậm, anh khoanh tay, ánh mắt thâm tình quan sát Mộc Miên hồi lâu. Từ giây phút này Cố Thành cảm nhận rõ Mộc Miên trưởng thành rất nhiều. Có lẽ việc ly hôn, bản thân đã làm mẹ nên khiến Mộc Miên trở nên mạnh mẽ, kiên cường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
