Ông ta lại nói: “Hay là cứ tra hỏi những tạp dịch và Sai Dịch người bản địa trong dịch trạm? Hoặc tra xem có người Nghiêm Châu nào không, biết đâu lại có thù hận với Dư đại nhân. Hoặc cũng có thể là do mùa đông năm nay rét đậm, khắp nơi đều gặp tuyết tai, có kẻ oán hận quan lại. Tống thiếu khanh ở kinh thành nên không biết đó thôi, ở địa phương có một số điêu dân, nếu năm nào mùa màng thất bát là sẽ đổ lỗi cho những vị phụ mẫu quan như chúng ta, rồi nhất thời nảy sinh sát tâm cũng không có gì lạ.”
Lời của Dương Phỉ đã gợi ý cho Tống Hoài Cẩn. Mùa đông năm nay quả thực quá lạnh, nhiều nơi ở phía bắc kinh thành đều có người chết và bị thương do tuyết tai. Hắn thấy có lý, lập tức lệnh cho Lưu Nghĩa Sơn đem sổ sách ghi lại lai lịch của các sai dịch trong trạm tới đây.
Thích Tầm đứng bên cạnh nghe Dương Phỉ nói, cũng cảm thấy đây là một hướng điều tra đúng đắn. Nghĩ đến thi thể của Dư Minh vẫn chưa khám nghiệm xong, nàng bèn đi về phía sương phòng đặt thi thể. Chu Úy vốn quen giúp nàng ghi chép nên đương nhiên cũng đi theo, Lưu Nghĩa Sơn lại sai Trương Tấn đi cùng.
Đi được nửa đường, họ lại thấy một lão bá trạc ngũ tuần gánh hai sọt tre, loáng một cái đã đi qua phía sau tường hoa. Thích Tầm không khỏi chú ý, Trương Tấn đứng bên cạnh bèn giải thích: “Đó là Chương lão bá, phụ trách dọn dẹp những thứ dơ bẩn, uế vật trong trạm. Mỗi buổi sáng, lão sẽ đi vào từ cửa nách phía đông của dịch trạm, dọn dẹp xong thì mang ra ngoài, việc đổ thùng phân cũng do lão phụ trách.”
Thích Tầm gật đầu rồi đến sương phòng để nghiệm thi.
Nguyên nhân cái chết của Dư Minh đã được xác định, nhưng hung thủ làm thế nào để thực hiện được tất cả những chuyện này lại khiến người ta khó hiểu. Gã sai vặt nghe thấy Dư Minh còn sống vào buổi trưa, nếu Dư Minh ra ngoài vào ban ngày thì sẽ đi đâu? Tại sao cả dịch trạm lại không một ai nhìn thấy hắn?
Nàng hỏi Trương Tấn: “Trong dịch trạm có mấy cửa? Có lính gác không?”
“Có ba cửa: cửa chính, cùng với cửa nách phía đông và phía tây. Đi ra từ cửa nách phía đông là hướng ra hồ cho ngựa uống nước, còn đi ra từ cửa góc tây thì dẫn tới hậu sơn. Bình thường thì cửa chính có người canh gác, hai cửa nách còn lại thì ban đêm sẽ cài then, ban ngày không ai trông.”
Thích Tầm lại một lần nữa tỉ mỉ khám xét quần áo của Dư Minh.
Dư Minh bị phanh thây, thi thể được đưa về phòng nghỉ. Quần áo hắn mặc lúc bị hại có khả năng chứa nhiều manh mối nhất, nhưng vết máu quá đậm nên Thích Tầm xem xét một lượt mà vẫn không phát hiện được gì. Nàng bèn chuyển sang kiểm tra đôi giày Dư Minh đi hôm đó.
Dư Minh đi một đôi ủng quan màu đen, dưới đế giày dính một lớp bùn cũ. Hắn đã đi đường nửa tháng nay, nên chuyện này cũng không có gì lạ. Thích Tầm không chút do dự cạo lớp bùn dưới đế giày của hắn xuống. Đúng lúc này, đồng tử nàng bỗng nhiên co rụt lại.
Giữa một đống vụn bùn, Thích Tầm phát hiện một mẩu cây xanh dài chừng một tấc. Sau khi cẩn thận xem xét một lúc lâu, nàng hỏi: “Trương đại ca, xin hỏi trong dịch trạm có nơi nào trồng thông đen không?”
Nhưng Dư Minh còn chưa hề lên đường đi kinh thành!
Nàng nhìn về phía Chu Úy: “Đi tìm gã sai vặt của Dư đại nhân tới đây.”
Chu Úy tuy tuổi còn nhỏ nhưng tay chân lại nhanh nhẹn, chỉ bằng một tuần trà đã dẫn một thanh niên có vẻ mặt bơ phờ đi vào, chính là gã sai vặt của Dư Minh. Thích Tầm hỏi hắn: “Hôm đó sau khi các ngươi vào dịch trạm, lão gia nhà ngươi có ra khỏi dịch trạm không?”
Gã sai vặt lắc đầu: “Chưa từng ạ. Chúng ta đến vào buổi chiều, lão gia cởi bỏ hành trang rồi đi gặp mấy vị đại nhân khác, sau đó là uống rượu dùng bữa…”
Sau đó, Dư Minh uống quá say nên được Dịch Thừa đưa về. Theo lý thì hắn phải ngủ say li bì cho đến hôm sau, và việc gã sai vặt đến trưa hôm sau gọi cửa cũng đã chứng thực điều này. Nhưng nếu Dư Minh lén lút lên núi phía sau vào quá trưa hôm sau, rồi bị giết trên đó thì sao?
ng lại hỏi: “Tửu lượng của lão gia nhà ngươi thế nào?”
Gã sai vặt gật đầu: “Lão gia nhà ta vốn là người Nghiêm Châu, tửu lượng rất tốt.”
Nghiêm Châu từ xưa đã nổi tiếng với rượu ngon. Thích Tầm nhìn chiếc lá thông kia: “Miếu Quan Âm ở trên núi phía sau à?”
Trương Tấn đáp: “Từ góc tây nam đi ra ngoài có một con đường nhỏ từ dịch trạm chúng ta dẫn đến miếu Quan Âm, chỉ mất non nửa canh giờ. Còn dân làng khác thì đi một con đường lớn khác.”
Thích Tầm lại hỏi gã sai vặt: “Lão gia nhà ngươi có từng nói với ngươi rằng miếu Quan Âm ở đây linh thiêng thế nào không?”
Trương Tấn và Chu Úy đứng bên cạnh nghe, thầm nghĩ gã sai vặt này chắc chắn sẽ gật đầu, nhưng không ngờ hắn lại lắc đầu: “Không có ạ, lão gia suốt dọc đường cũng không hề nhắc đến miếu Quan Âm ở đây. Sau này tiểu nhân biết được là do nghe những người khác trong dịch trạm nói tới.”
Thích Tầm nhìn thi thể Dư Minh được phủ vải trắng: “Đi thông báo cho đại nhân, chúng ta phải đến miếu Quan Âm một chuyến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)