Tống Hoài Cẩn vừa đến khách điếm phía Đông thì thấy Điền Vạn Xuân khoác áo choàng đi về phía bọn họ. “Tống thiếu khanh, sao tự dưng lại cháy lớn thế? Là do hung thủ làm à?” Hắn ta có vẻ mặt hoảng hốt. “Hung thủ đến cả các ngươi cũng dám động vào, rốt cuộc hắn là kẻ nào? Nơi này thật sự không thể ở lại được nữa, dù thế nào đi nữa, sáng mai ta nhất định phải đi.”
Giọng hắn ta dồn dập, phía sau Kỳ Nhiên và mấy người nữa cũng đã theo tới. Thấy họ đều có mặt, Tống Hoài Cẩn bèn hỏi về tình hình lúc nãy. Kỳ Nhiên nói: “Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, ta dậy trước, sợ lửa lan rộng nên đã đi gọi Tân tướng quân, sau đó cùng đến gặp Ngô thái thú và Lưu thái thú. Điền công công thì tự mình đến tìm chúng ta.”
Tống Hoài Cẩn nhìn họ vài giây rồi nói: “Vụ cháy là do có người cố ý phóng hỏa, hiện tại chúng ta đang điều tra toàn bộ Dịch quán Phù Dung. Nếu các vị không phiền, chúng ta muốn vào phòng các vị xem xét một chút.”
Kỳ Nhiên do dự một thoáng rồi gật đầu đồng ý: “Xem đi, cứ tự nhiên xem.”
Tân Nguyên Tu và mấy người khác cũng nhao nhao gật đầu, tỏ vẻ vô cùng hợp tác. Tống Hoài Cẩn bèn dẫn người lần lượt kiểm tra nơi ở của mấy người. Tuy không đến mức lục tung mọi thứ nhưng họ cũng xem xét rất cẩn thận. Thế nhưng đi hết một vòng vẫn không phát hiện bất cứ điều gì bất thường. Lúc đi ra, vẻ kinh hãi của Điền Vạn Xuân cũng khiến mấy người còn lại mặt mày ủ dột.
Tống Hoài Cẩn nói: “Bắt đầu từ bây giờ, hãy để tùy tùng ở chung phòng với các vị. Hôm nay Đại Lý Tự sẽ tiếp tục điều tra. Ngày mai nếu Điền công công và Tân tướng quân có việc gấp thì có thể đi trước một bước. Kỳ đại nhân và hai vị thái thú không có nhiệm vụ khẩn cấp trong người thì nên ở lại thêm hai ngày, Đại Lý Tự nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho các vị.”
Kỳ Nhiên vui vẻ đồng ý, Ngô Hàm và Lưu Tạ do dự một lát rồi cũng quyết định ở lại.
Vì điều tra không có kết quả nên Tống Hoài Cẩn cũng không ở lại lâu. Sau khi cáo từ, hắn lại đi về phía đám cháy. Lưu Nghĩa Sơn sợ hãi nói: “Trong dịch quán, dầu trẩu chỉ có ở trong kho, ngoài ra chính là dầu trong các cây đèn. Trong phòng tuy có địa long nhưng tuyệt đối không thể gây ra hỏa hoạn lớn như vậy…”
Nghe vậy, Thích Tầm không nhịn được nói: “Gần đây trời hanh vật khô, lại thêm trong phòng có địa long, chỉ một tàn lửa nhỏ cũng có thể đốt cháy cả căn nhà, huống chi hung thủ còn dùng dầu trẩu. Có điều, chẳng lẽ đêm qua đại nhân đã điều tra được gì rồi sao? Nếu không thì tại sao hung thủ lại vội vàng như vậy? Hơn nữa, cho dù đại nhân có xảy ra chuyện, triều đình chắc chắn sẽ lại phái người khác tới, hung thủ chẳng lẽ không biết đạo lý này?”
Tống Hoài Cẩn đăm chiêu nói: “Đêm qua thu hoạch được rất ít, ta cũng không hiểu vì sao hung thủ lại vội vàng ra tay đến thế.”
Khi trời dần sáng tỏ, bên trong đám cháy chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn. Vị tư trực đi thẩm vấn các sai dịch trong quán cũng trở về, nhưng cũng không thu hoạch được gì. Thời điểm xảy ra hỏa hoạn đúng là lúc mọi người đang ngủ say nhất, đến khi bị đánh thức thì những người ở cùng nhau đều có mặt, ai cũng có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo.
Tống Hoài Cẩn cẩn thận suy nghĩ lại: “Lúc ngọn lửa bùng lên, chúng ta tỉnh dậy rất nhanh, còn có thể ngửi thấy mùi dầu trẩu, nhưng khi chúng ta đuổi ra ngoài thì kẻ đó đã chạy mất không còn tăm hơi. Kẻ này hoặc là thân thủ phi phàm, hoặc là có một nơi ẩn nấp ở rất gần đây.”
Hắn nhìn về phía sân viện của Phó Quyết ở hướng bắc: “Vừa hay, chúng ta có một nơi phù hợp với cả hai điều kiện.” Tống Hoài Cẩn hừ nhẹ một tiếng rồi phân phó Vương Túc : “Tìm một kẻ lanh lợi, cho hắn để mắt đến sân viện của Phó thế tử.”
Vương Túc vâng lệnh. Trong lòng Thích Tầm, mối nghi ngờ đối với Phó Quyết càng sâu thêm. Đúng lúc này, một Sai Dịch vội vã bước tới.
“Dịch thừa, thái thú Đàn Châu, Dương đại nhân tới rồi!”
Nghe vậy, Lưu Nghĩa Sơn vội nói với Tống Hoài Cẩn: “Thiếu khanh đại nhân, ngày Dư đại nhân xảy ra chuyện, chúng ta cũng đã phái người đến thành Đàn Châu báo tin. Sự tình trọng đại, hạ quan không thể không cẩn trọng.”
Dịch trạm Phù Dung nằm ở nơi giao giới giữa Đàn Châu và kinh thành, nếu xét theo địa hạt thì thuộc quyền quản hạt của Đàn Châu. Tống Hoài Cẩn không tỏ ý kiến. Rất nhanh sau đó, hắn liền thấy một người đàn ông trung niên mặc thường phục đi theo Sai Dịch bước nhanh tới.
Thái thú Đàn Châu Dương Phỉ có tuổi tác xấp xỉ Tống Hoài Cẩn. Vì ở gần kinh thành nên ông ta thỉnh thoảng cũng vào kinh diện thánh, Tống Hoài Cẩn từng chạm mặt ông ta hai lần. Dương Phỉ đã đi suốt đêm đến đây nhưng vẫn chậm hơn người của Đại Lý Tự, bởi vậy vừa đến nơi đã ng ta càng thêm kinh hãi.
“Lại có kẻ phóng hỏa! Các vị đại nhân khác trong dịch trạm có sao không?”
Lưu Nghĩa Sơn vội đáp: “Ngài yên tâm, mấy vị đại nhân khác đều bình an.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


