Những lời này chui vào trong tai, Nguyễn Lưu Tranh ngẩn người.Quả thực, ăn no căng mới có thể đối xử với người khác tốt như vậy.
Cả đời này có lẽ anh sẽ không đối xử với người phụ nữ khác tốt như vậy nữa, cô cũng không hy vọng, không phải bởi vì điều gì khác, mà là vì như vậy anh sẽ quá mệt mỏi.Người đó của tương lai, bất kể là của cô, hay là của anh, đều khiến người ta ấm áp, để người ta hưởng thụ, để người ta thoải mái cười lớn, anh không cần tiếp tục khổ như vậy…Sau đó nghe tọa đàm, lại lần nữa gặp bác sĩ tóc xoăn đó, lúc ăn cơm hội nghị, cô ấy vẫn ngồi bên cạnh Ninh Chí Khiêm, đương nhiên, Nguyễn Lưu Tranh ngồi ở một bên khác của anh, cũng lúc này, mới tính là Nguyễn Lưu Tranh chân chính quen biết cô ấy, họ Doãn, Nguyễn Lưu Tranh khách khí gọi là cô Doãn.Trước khi cô và Ninh Chí Khiêm rời khỏi Tinh Sa, cô Doãn còn tới tiễn họ, hơn nữa còn tặng cho họ một chút đặc sản địa phương.Một đại mỹ nữ, xách nhiều đồ như vậy tới tiễn người, Nguyễn Lưu Tranh thấy, từ chối cũng ngại, dù sao cũng nặng như vậy, không lẽ để người ta mang về nhà lần nữa?Không biết Ninh Chí Khiêm nghĩ như thế nào, dù sao cũng nhận rồi.Nhưng nhận thì nhận đi, lại còn chuyển tay giao cho cô, “Cô Doãn mang cho tổ đề tài của chúng ta, mai em nhớ mang tới văn phòng cho mọi người ăn thử.”“…” Được rồi, cô đành nhẫn nhịn chịu khó làm trợ lý quèn yên trước ngựa sau vậy, cô nhận, nhưng cô Doãn nhà người ta rõ ràng là tặng cho anh mà…Mọi người không phải thạc sĩ thì là tiến sĩ, IQ của ai cũng cao, ý thầy Ninh là gì, trong lòng cũng biết rõ, tóm lại nụ cười của cô Doãn có hơi miễn cưỡng.Mà cái người trợ lý quèn là cô còn mỉm cười nói cảm ơn cô Doãn, thực sự là nợ phong lưu của thầy còn muốn học sinh như cô phối hợp trả tiền….Lên máy bay, về Kinh.——Lúc máy bay đến Bắc Kinh đã là buổi tối, không ngờ Ôn Nghi còn đưa Ninh Tưởng đến sân bay đón.“Mẹ…” Cục thịt nhỏ Ninh Tưởng vừa thấy cô liền lăn tới, xông vào lòng cô.Kết quả, nửa đường thì bị người ta chặn lại, túm lấy cổ áo nhỏ.“Bố!” Ninh Tưởng cười hì hì, ôm lấy chân Ninh Chí Khiêm.“Muộn như vậy sao còn ra ngoài? Ngày mai không phải còn đi nhà trẻ sao?” Anh xách cổ áo Ninh Tưởng hỏi.Ninh Tưởng giãy trái giãy phải, thoát không khỏi tay anh, cuối cùng thỏa hiệp, dẹt dẹt miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)