Cô nên đi làm như thế nào tiếp?Đầu ngón tay xuống chút nữa là xúc cảm lông xù, mà trên thực tế, rìa của chiếc quần nhỏ cũng đã không che nổi những vật nhỏ nghịch ngợm đó lộ ra bên ngoài….
Cô là một bác sĩ trưởng thành, không nên có ý tưởng khác lúc đối mặt với bệnh nhân, thời điểm luân chuyển khoa liên tục thì khoa nào cũng đã ở lại, có cái gì chưa từng nhìn qua? Nhưng bệnh nhân là anh, tình huống bất đồng….
Cô cảm thấy lúc này cô phải giữ bình tĩnh, phải đối đãi với anh như đối đãi với một bệnh nhân mới được, nếu không sẽ ra vẻ mình chột dạ.
Cho nên, mặt dù trong tim đang đánh trống, trên mặt cũng bắt đầu nóng bừng, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh tiếp tục ấn xuống.
Ấn ấn, lại cảm thấy bụng anh có một đang chống đối cô, như vậy cô làm sao ấn được? Vì vậy vỗ nhè nhẹ, “Đừng dùng sức, thả lỏng đi!”Anh nghe lời thả lỏng một chút, nhưng được một lát, lực này lại xuất hiện.
“Anh có thể ngoan ngoãn tí không?” Cô oán trách một câu.
Bỗng nhiên lại bị anh nắm được cổ tay.
“Đừng ấn nữa…” Anh nói.
“….
”Cô dùng sức rút cổ tay về, thẹn quá hóa giận, “Anh là bác sĩ! Một chút giác ngộ cũng không có! Làm sao có thể làm thầy hướng dẫn cho đông đảo sinh viên y được?”Anh nằm trên giường, chân mày vẫn hơi nhíu lại, áo ngủ sửa sang lại đâu vào đấy, kéo chăn đắp lên cơ thể mình.
Nguyễn Lưu Tranh xoay người, âm thầm cắn răng, loại điệu bộ này, nói dễ nghe thì gọi là không sợ sóng lớn, nói khó nghe thì gọi là không biết xấu hổ!Đương nhiên, cô vẫn không đến nỗi cho rằng đây là tình cảm của anh khó tự kiềm chế, chỉ có điều ham muốn khó tự kiềm chế thôi, phản ứng sinh lý và tình cảm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, trước đây thời điểm cô và anh vẫn đang trong thời kỳ hôn nhân, nhu cầu sinh lý của anh còn thiếu sao?Nếu đã có thể cứng lên thì hẳn không đau rồi chứ?! Cô cầm điện thoại, nhanh chân đi ra ngoài, “Em đi đây!”Anh không lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)