Lưu Tranh thuận tay ôm lấy thằng bé, cu cậu dụi mắt nằm bò trên chân cô.Tuy rằng cô chưa từng bế trẻ con, nhưng lúc này Ninh Tưởng tự bò vào, cô cũng ôm khá tiện tay.Ninh Tưởng đôi mắt lim dim, ở trong lòng cô cố gắng mở to mắt, không muốn ngủ, quý trọng thời gian sống chung với mẹ khó khăn lắm mới có này, nhưng mà, sau khi kiên trì một hồi cuối cùng vẫn không chịu được, lẩm bẩm một tiếng “mẹ”, sau đó ngủ rồi, tay vẫn nắm góc áo cô.Ôn Nghi đến gần, nhìn thấy cảnh tượng ba người như vậy, quay đầu lau khóe mắt.
Lúc quay lại đi về hướng Nguyễn Lưu Tranh trên mặt đã là nụ cười.“Nào, cho ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)